Đó là một buổi trưa thứ tư bình thường, đường phố vẫn bị tắc như cũ, thời tiết cũng rất xấu. Bùi Lục Thần có một cuộc gặp khách hàng vào buổi trưa, vẫn như cũ, hắn phải kéo được một vài nhà đầu tư hoặc tìm một số hạng mục khác.
Chỉ là, ngày hôm nay thật ra thì cũng không bình thường.
Đang cùng khách hàng bàn bạc thì chuông điện thoại của Bùi Lục Thần vang lên. Giọng nói ngọt ngào của một cô gái tự xưng là "bạn cũ" của hắn, về phần cô tên là gì – Phi Phi, Lily, Văn Văn hay là một cái tên gì đó, Bùi Lục Thần đã sớm không còn nhớ rõ. Nhưng hắn vẫn nhớ đặc biệt rõ ràng, khi hắn đi thong dong ra ngoài hành lang nghe điện thoại thì nghe được một giọng nữ: "Giám đốc Lục, chúng tôi đã dựa theo yêu cầu của quý công ty, cũng đã bước vào giai đoạn chuẩn bị, tại sao đột nhiên ngài có thể đem chúng tôi loại bỏ ra khỏi danh sách tuyển chọn?"
Giọng nói kia giống như tiếng đàn violin vậy, rất trong nhưng lại mang theo căng thẳng, làm cho Bùi Lục Thần không khỏi dừng chân lại, theo tiếng nói nhìn lại, chỉ thấy có hai người đứng ở cửa phòng bên cạnh, người đàn ông hiển nhiên đã không nhịn được, vòng qua người phụ nữ đi về phía nhà vệ sinh, bất đắc dĩ lại bị chặn lại lần nữa, có chút tức giận: "Thì tiểu thư, mới vừa rồi ở trong điện thoại tôi đã nói rất rõ ràng, chúng tôi sẽ không hợp tác với công ty mà trước đây đã từng ăn cắp thiết kế".
"Tôi chỉ xin ông xem qua thiết kế của chúng tôi rồi sau đó hãy quyết định".
"Không cần, chúng tôi sẽ không đem uy tín của chính mình ra đùa giỡn".
Người đàn ông vừa nói vừa đi qua bên cạnh Bùi Lục Thần, người phụ nữ vẫn đuổi theo phía sau, vẻ mặt lo lắng, gò má tinh xảo, đôi môi đỏ mọng, trên người có mùi nước hoa nhàn nhạt, cứ như vậy mà lặng lẽ đi qua trước mặt hắn.
Bùi Lục Thần sửng sốt khoảng ba giây, không để ý đến giọng nói của người "bạn cũ" phát ra trong điện thoại càng lúc càng ngọt ngấy.
Hắn nghĩ đây chỉ là một lần gặp thoáng qua, nhưng không ngờ bọn họ lại gặp nhau lần nữa – Nói chính xác hơn là cô từ trong toilet chạy đến và đụng phải hắn.
Túi của cô bị đụng rơi, đồ văng tán loạn trên đất, cô chỉ cặm cụi nhặt đồ, cũng không ngẩng đầu lên, chứ đừng nói đến xin lỗi. Với phụ nữ mà nói, nước hoa hợp với mình rất quan trọng, Bùi Lục Thần coi như đã từng được biết qua, dựa vào khứu giác của mình, hắn nhận ra cô là người phụ nữ nửa tiếng trước.
Mà cô, đang nhặt đồ, thế nhưng lại ngừng lại. Một giọt nước mắt lặng lẽ xuyên qua mấy sợi tóc đang rũ xuống của cô rơi trên mặt đất, Bùi Lục Thần thấy vậy lên tiếng: "Cô không sao chứ?"
Hắn cúi xuống đỡ cô dậy, nhưng cô lại giật mình rời khỏi tay của hắn, ngẩng đầu lên nhìn hắn một chút, sau đó nhanh chóng đứng lên, chạy như bay. Chỉ để lại Bùi Lục Thần đang đứng ngẩn ngơ với một thỏi son môi bị rơi ở trong xó.
Nhiều năm sau nhớ lại lúc ấy, Bùi Lục Thần không thể không thừa nhận, trong giây phút ngắn ngủi cô nhìn thẳng vào mắt hắn, người phụ nữ với đôi mắt ngập nước đã giống như yêu nghiệt cắm rễ ở trong lòng hắn, thế nào cũng không xua đi được.
Bùi Lục Thần đem cất thỏi son đi, nghĩ tới có lẽ một ngày nào đó có thể được gặp lại chủ nhân của nó.
Những ngày sau, chẳng biết tại sao hắn có chút đần độn, Biên Duyên – người bạn từ nhỏ của hắn rất kinh ngạc: "Oa, Bùi nhị thiếu một mình chạy đến đây uống rượu giải sầu sao?"
"……………….."
"Hồ bằng cẩu hữu* của anh đâu? Mấy người phụ nữ kia đâu?" *: Bạn bè xấu
Tay trái hắn vuốt ve thỏi son môi, tay phải nâng chai rượu lên rót vào ly, nói: "Cảnh sát Biên, có thể giúp anh tìm người được không?"
"Người nào?"
"Nữ, họ Thạch, hoặc là……………Khoảng 20 tuổi, cao khoảng 1m7".
Cô ấy tỉ mỉ nhìn hắn, trong mắt dường như có chút mất mát, nhưng rất nhanh lại khôi phục dáng vẻ bình thường: "Còn gì nữa không?"
"Chỉ có vậy thôi".
"Anh chỉ cho em vài manh mối rẻ rách ấy mà bảo em tìm người cho anh? Anh điên rồi sao?"
Bùi Lục Thần cười khổ. Có lẽ là hắn điên thật rồi.
Có lúc, đang lái xe bỗng nhiên dừng lại, chỉ vì để xem người phụ nữ kia có thể xuất hiện ở đây hay không; Hoặc là những lúc nhàn rỗi, lái xe lòng vòng khắp nơi, cho đến khi mặt trời lặn về phía tây, cuối cùng mình đang ở nơi nào cũng không biết; Thậm chí nhiều lần, hắn cảm thấy có thể cô sẽ đến nhà hàng Thế Mậu, vì vậy mà hắn ngồi ở hàng ghế dài ngoài sảnh đợi cô suốt cả một buổi trưa.
Hắn cũng mua đầy đủ những thỏi son giống như vậy nhưng màu sắc khác nhau, thế nhưng cô vẫn không chịu xuất hiện. Bùi Lục Thần cũng chẳng thể làm gì khác hơn là phân phát son môi cho mấy người bạn, chỉ giữ lại duy nhất một thỏi son lúc trước hắn nhặt được.
Nhưng cuối cùng cái này, suýt nữa thì hắn cũng khó giữ được.
Lúc đó, hắn đã ở Thượng Hải. Sau một thời gian tìm kiếm mà không có kết quả, hắn cảm thấy mệt mỏi, nên tình nguyện rời đi. Chỉ tiếc ở nơi đây, hắn cũng không suôn sẻ, ở hộp đêm lại bị một cô gái lấy đi thỏi son môi.
"Anh sẽ tặng cho em cái khác, cái này không được".
Ở trong hội, Bùi nhị thiếu có tiếng là "Ba có một không", có thế lực, có tiền tài, có danh tiếng – không có lương tâm, anh em chưa bao giờ thấy hắn khẩn trương như vậy, ồn ào rối rít lên, cô gái lại không chịu trả đồ lại cho hắn, đến cuối cùng, hắn phải dùng một điệu nhảy đổi lấy đồ đạc của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!