"Chúng ta làm lại từ đầu đi."
Cẩn thận nghe hắn nói xong, Thì Nhan giống như bị sét đánh, nắm chặt cặp lồng cơm trong tay, đốt ngón tay trắng bệch mà không biết.
Trì Thành nhìn qua bóng lưng của cô, thấy cô có vẻ như kháng cự lại. Cô rõ ràng không muốn nhắc tới đề tài này, nhưng hắn sẽ cố hết sức một lần này nữa, nếu cô vẫn không chấp nhận hắn sẽ không tiếp tục tiến thêm với cô nữa.
"Anh vốn tưởng rằng mình có thể hi sinh tất cả để cho em yêu anh lần nữa, mười năm, hai mươi năm…….. Cả đời. Anh luôn dành toàn bộ tình yêu cho em và đứa trẻ, nhưng anh lại phát hiện mình đã sai lầm rồi, trong thực tế có bao nhiêu cuộc hôn nhân dựa vào tình yêu để duy trì? Không phải không có, nhưng rất ít. Anh và em một ngày nào đó cũng sẽ giống như bọn họ chấp nhận hiện thực, sớm một ngày còn hơn chậm một ngày, chúng ta hãy bắt đầu lại đi, coi như vì đứa bé."
Hắn nói cho cô biết, có bao nhiêu cô gái tính toán giống như cô? Có bao nhiêu co gái giống cô, nếu không có được một tăm phần trăm tình yêu, thì một phần cũng không cần? Có bao nhiêu cô gái giống cô, biết rõ vứt bỏ có nhiều đau khổ, nhưng vẫn như cũ một lần lại một lần nếm thử, mỗi lần giống như đứt từng khúc ruột gan? Phần lớn cho dù không có oán hận, cũng có thể cùng người đàn ông yên ổn sống hết đời.
Đột nhiên Thì Nhan cảm thấy tức giận, nhưng không biết mình tức giận chuyện gì, hoang mang, kinh ngạc, trong lòng chua sót, bất lực, đủ lại tâm trạng lẫn lộn, làm cho cô không thể nào suy nghĩ được nhiều hơn, một tia ý thức vẫn còn xót lại, xoay người ném cặp lồng cơm về phía hắn, cơ hồ chop mũi của cô kề sát hắn, phun từng chữ từng chữ ra bên ngoài: "Họ Trì kia, tôi đây nói cho anh biết, cả đời này tôi sẽ không kết hôn nữa, anh hãy vứt bỏ cái suy nghĩ đó đi!"
Trì Thành khó khăn lắm mới bắt được cặp lồng cơm, thật vất vả mới túm được cánh tay của cô, thấy cô đỏ mặt tía tai, mi tâm của hắn bỗng chốc nhíu lại, rồi lại dần dần rãn ra, nghĩ trái nghĩ phải, hắn nhẹ giọng nói: "Anh chỉ muốn nói cho em biết suy nghĩ của mình, không phải ép buộc em làm bất cứ chuyện gì. Nhưng anh muốn em đồng ý với anh một chuyện – em đừng né tránh anh nữa, hãy để cho anh chăm sóc mẹ con em."
Thì Nhan rủa thầm hắn một câu, muốn thoát khỏi tay của hắn nhưng không đủ sức, ngược lại tay hắn càng nắm chặt hơn, hắn cúi đầu đưa mắt nhìn bụng cô: "Tình huống bây giờ em đừng cậy mạnh nữa, nghe anh một câu, được không?"
Tay của Trì Thành đặt trên cánh tay của cô vẫn không nới lỏng, Thì Nhan cũng không hề giãy giụa nữa, nhưng vẫn mạnh mồm: "Tôi không cần anh chăm sóc."
"Vậy cứ xem như là anh cầu xin em để cho anh chăm sóc, được không?"
"Buông tay ra."
"Em trả lời anh trước đã."
"Tôi bảo anh buông tay ra!"
Người đàn ông này bên trong luôn rất khôn khéo, tác phong làm việc mạnh mẽ có tiếng, cô ở chõ này lại không khác gì kẻ lỗ mãng, nửa điểm cũng không chịu thay đổi, Thì nhan tức đến bật cười: "Có người ngu xuẩn tự nguyện làm trâu làm ngựa cho tôi, tôi sao lại không cần? Đáp án này anh hài lòng chưa?"
Mặc dù trên mặt hắn không có bất kì cảm xúc nào, nhưng tay của hắn đã nới lỏng, Thì Nhan tránh tay hắn ra, cất bước rời đi, cô sợ nếu ở lại thì không biết người đàn ông này sẽ còn làm them chuyện gì nữa.
Cô cũng chỉ là nói bậy, ai ngờ hắn lại cho là thật, từ ngày đó trở đi, hắn lúc nào cũng ở bên cạnh cô, giống như ông chồng đảm đang, vậy sao lúc trước kết hôn hắn không chăm sóc cô như vậy, Thì Nhan cảm thấy thật buồn cười.
Vui vẻ nhất có lẽ là tiểu yêu quái, công việc của Tiểu Đan đều bị người đàn ông này tranh hết, chỉ cần Trì Thành cho đứa trẻ này ăn cơm, nhất định đứa trẻ sẽ ngoan ngoãn ngồi xuống, nhai kỹ nuốt chậm, Trì Thành dạy nó dùng đũa, dùng thìa, nó cũng sẽ ngoan ngoãn phối hợp. Để ra dáng một người ba, hắn liền mua sách dạy tiếng anh cơ bản, dạy tiếng anh cho đứa trẻ, dứa trẻ cũng rất ngoan ngoãn bi bô học theo, Tiểu Đan nhận tiền nhưng lại không cần phải làm việc, luôn ngồi bên cạnh lắng nghe, cười đến xán lạn.
Mỗi ngày chín giờ hắn đều qua, năm giờ thì quay về, so với Thì Nhan thì rảnh rỗi hơn rất nhiều, thi thoảng Tịch Thịnh tan ca sớm, phải chạm mặt với Trì Thành, sắc mặt lại không tốt, nhưng cũng im lặng không chê trách, dù sao thì đứa trẻ vẫn cần được thiên vị, mà trong lòng của Thì Nhan vẫn luôn nghiêng về anh ta, cho dù cô không biết, nhưng Tịch Thịnh lại thấy rõ ràng.
Tịch Thịnh trong lòng tự hỏi, mình có hay không ít nhiều ghen ghét, đặc biệt là mỗi lần đi làm về, mở cửa liền thấy bộ dạng tiểu yêu quái lưu luyến không rời đưa Trì Thành ra cửa, trong lòng lại càng ghen tỵ thêm.
"Ba đừng đi." Đứa trẻ nhẹ giọng nhìn Trì Thành nói.
"Ngày mai ba sẽ trở lại được không?" Trì Thành ngồi xuống, tầm mắt song song với đứa trẻ nở nụ cười ấm áp, nói xong liền đứng dậy xoay người rời đi.
Nhìn về hướng Tịch Thịnh mặt mày ủ dột và lạnh lùng.
Hai người đàn ông đi lướt qua nhau, một đi vào, một đi ra, sắc mặt hai người đều không chút thay đổi.
Trì Thành vừa mới bước chân ra khỏi của, Tịch Thịch đã "Phanh" một tiếng đóng cửa lại: "Chị đã suy nghĩ kỹ rồi?"
Thì Nhan vừa dắt con trai trở về phòng để tránh cho đứa trẻ chạy ra khỏi cửa đuổi theo vừa trả lời: "Không có".
"Vậy chị bây giờ như vậy………………."
"Tất cả cứ thuận theo tự nhiên đi, chị không miễn cưỡng bản thân nữa."
Thật ra thì khoảng cách chỉ là từ của đến phòng khách, nhưng Tịch Thịnh lại cảm thấy mình như đã mất đi toàn bộ sức lực, cảm thấy sống lưng lạnh toát, hắn ôm lấy hai cánh tay lại, dựa vào tủ đồ trang sức.
Thứ duy nhất hắn cảm thấy e ngại là sự thay đổi.
Hắn bây giờ không còn là đứa trẻ chảy nước mũi luôn đi theo phía sau cô nữa, cô cũng không còn là cô gái luôn ôm hắn vào lòng mỗi khi hắn lạnh, tất cả đều đã thay đổi, nhưng trong trí nhớ của hắn luôn tồn tại hình ảnh cô của một năm kia luôn mỉm cười với hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!