Không bằng, chúng ta làm lại từ đầu.
******
Ngày tiểu quỷ nhỏ chạy chữa hôm đó, Trì Thành nói sẽ lái xe tới đón. Thuận đường đi mua điểm tâm buổi sáng. Vẫn còn nóng hôi hổi. Lúc sắp chia tay anh muốn mời cô: "Gần chung cư phụ cận có quán điểm tâm sáng mới khai trương, lần sau mang cục cưng đi ăn thử một chút?"
Lúc ấy ánh mắt cô ấy mờ mịt một mảnh, trên lông mi như treo thủy châu, tựa như lệ cũng tựa như mồ hôi, mệt mỏi liền hô hấp cũng bé không thể nghe, cũng không biết có nghe lời anh nói hay không.
Trì Thành đem xe dừng ở bên ngoài chỗ dừng xe, đang chuẩn bị gọi điện thoại cho Thì Nhan, khóa còn chưa có mở, liền nhìn thấy Tịch Thịnh đi tới phía bên này.
Tịch Thịnh tựa hồ sáng sớm đã ở chỗ cách đó không xa chờ, nhìn thấy xe của anh, trực tiếp tiến lên, thẳng gõ cửa sổ xe. Trì Thành hạ xuống cửa sổ xe, đang muốn mở miệng chào hỏi, Tịch Thịnh đã vượt lên trước một bước : "Thì Nhan cùng bác sĩ đổi hẹn đến xế chiều rồi, Trì tiên sinh thật ngại, hại anh một chuyến đi tay không."
Trì Thành từ trên mặt hắn dễ dàng đọc lên bốn chữ "Người đến không có ý tốt", bình thường tính tình lạnh lùng đã quen, liền không có chú ý tới Tịch Thịnh, tiếp tục quay số điện thoại.
Tịch Thịnh lại đưa tay đi vào, đè lại tay anh: "Trì tiên sinh xem ra rất rảnh a, tôi hôm nay nghỉ phép, muốn đánh quyền anh thả lỏng gân cốt, có thời gian cùng nhau hay không?"
Mặt không chút thay đổi nói qua loa, không đợi Trì Thành đồng ý, Tịch Thịnh đã đi vòng qua bên kia, mở cửa ngồi lên ghế trước. Trì Thành liếc xéo vị khách không mời mà đến một cái. Người trẻ tuổi không thiện ý, ngăn cản hắn gọi điện thoại tiết lộ đang thấp thỏm, nói rõ cho hắn biết, Thì Nhan không có đổi hẹn với bác sĩ.
Nghĩ lại, cánh cửa này nếu muốn vượt qua, tránh né cũng không phải biện pháp, vì vậy Trì Thành trầm mặc khởi động xe.
Cộng thêm kẹt xe đã mất đến nửa giờ, vừa đèn đỏ, Trì Thành không thể không dừng lại, ngón tay theo thói quen đánh tay lái, có chút không kiên nhẫn, vốn định vội vàng giải quyết xong sự việc này, mau sớm quay trở lại cùng Thì Nhan, nhưng theo như thời gian hiện tại tính ra, hầu như không có khả năng.
Giữa không gian trầm mặc, Tịch Thịnh cuối cùng nhịn không được, ánh mắt dò xét người đàn ông ở chỗ tay lái. Môi mỏng, dấu hiệu của nam nhân bạc tình, Tịch Thịnh ít có ý tốt gán ghép.
Trì Thành vẫn không lên tiếng, rõ ràng đang chuyên chú ở con đường phía trước, nhưng dường như bắt được ánh mắt Tịch Thịnh, đột nhiên mở miệng: "Tôi muốn biết cậu bây giờ có lập trường gì. Giúp tôi? Hay đứng về phía đối lập?"
Vẻ mặt Tịch Thịnh lo lắng từng trận, nghe hắn hỏi như thế, chợt cười, mang một ít đùa cợt: "Thái độ tôi hiện tại giống như đang giúp anh hay sao?".
"Tôi còn ôm một chút may mắn, " Trì Thành đầu vai đứng thẳng, kiêu ngạo lơ đễnh, "Có lẽ cái cậu cần chỉ là đang khảo nghiệm tôi."
Người đàn ông này mặt lạnh lời nói cũng lạnh thật sự quá dễ dàng chọc giận người khác, Tịch Thịnh tự nhận tính tình dễ chịu, cũng không chịu được căm tức vô cùng: "Ha, vậy thì thật là xin lỗi, tôi ước gì anh biến đi thật xa."
Vào lúc này đèn đỏ nhảy chuyển, Trì Thành tay cầm tay lái, thuần thục vững vàng khúc quanh, thanh âm cũng rất vững vàng, căng chùng vừa phải: "Như vậy tốt hơn, tôi về sau làm cái gì đều không cần bận tâm ý kiến của cậu."
"Đừng nói giống như thuận anh thì sống, nghịch anh thì chết, " xa xa nhìn thấy cửa phòng Gym, Tịch Thịnh càng thêm can đảm, "Đánh thắng tôi lại nói tiếp."
******
Buổi tối ngày đầu tiên Thì Nhan liền nghỉ ngơi rất sớm, sáng nay đứng dậy vẫn chưa có tinh thần.
Càng gần tới có ngày xét nghiệm mang thai, Thì Nhan càng khẩn trương, mấy ngày nay đứng ngồi không yên, trong lòng liều mạng đè nén sự mong đợi, hôm qua quả nhiên mất ngủ, rạng sáng thật vất vả mơ mơ màng màng ngủ, tỉnh lại lần nữa đã thấy trời sáng chưng.
Chuyện thứ nhất khi rời giường chính là cùng que thử thai tiếp xúc. Từ từ bóc vỏ ngoài đến cuối cùng, mỗi bước Thì Nhan đều biết rõ hơn luyện, nhanh chóng đến chết lặng.
Nhưng ít ra tâm tình một chút cũng không chết lặng, mà là trước sau như một thấp thỏm lo lắng. Huyệt thái dương Thì Nhan thình thịch trực nhảy, gần đây thần kinh căng thẳng cao độ, cô thật sự sợ, nếu như tất cả như công dã tràng, sợ rằng mình liền nhảy lầu cũng sẽ nên.
Nghĩ như thế, Thì Nhan liền có chút kháng cự, tay cũng bắt đầu phát run.
Ngồi không chờ kết quả thật dày vò cô, Thì Nhan quyết định trước đi rửa mặt. Ngậm bàn chãi đánh răng đi phòng trẻ xem một chút, không ngờ cục cưng đã tỉnh rồi.
Mỗi khi phải đi bệnh viện, cục cưng nhất định một khóc hai nháo không chịu hợp tác, không có nửa giờ dụ dỗ tuyệt không ra cửa, lúc này tiểu tử lại không tới 8 giờ rưỡi liền tỉnh lại, khoảng thời gian này đối với nó mà nói, có thể tính xưa nay chưa thấy dậy thật sớm. Tiểu tử thậm chí vui sướng nháo, thúc giục người lớn vội vàng dẫn nó ra cửa, thật sự khác thường.
Nhìn vẻ mặt ước mơ, nghe nó trong miệng niệm niệm có tiếng: "Mau, mau." Thì Nhan chỉ có cười gượng vài phần.
Không ai so với Thì Nhan hiểu rõ hơn đứa bé nhỏ mọn, thấy nó lại muốn chính mình tự đi mở cửa, Thì Nhan vội vàng ôm lấy, đi phòng ăn, "Ngoan, ăn sáng trước."
Đi ngang qua phòng khách, thuận tay cầm lên điện thoại di động lật xem. Còn không có cuộc gọi của Trì Thành điện tới.
Thì Nhan không thể không trấn an tiểu tử: "Người con mong còn chưa tới !"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!