Chương 6: (Vô Đề)

Một đêm không thấy, Trì Thành phát hiện cô đã cắt tóc ngắn.

Kiểu tóc gọn gàng, lộ ra chiếc gáy đẹp đẽ, chu sa đính trên váy màu xanh dương liền thân nhẹ nhàng mà mê người, trên chân một đôi giày cao gót Italia, đường cong xương quai cùng đôi chân đều thon dài.

Phong thái hấp dẫn giống như chỉ dành riêng cho mình cô .

Trì Thành mở cửa, đứng ở đó không động.

Trên đường tới đây Thì Nhan thuận tiện mua một túi lớn đồ ăn đầy. Cửa bị chặn, cô dứt khoát đem túi nylon nhét vào trong lòng anh: " Bản thân anh có thể tự nấu món ăn, coi như tôi không biết làm gì."

Người phụ nữ này, quá biết ưu thế của mình, giống như lên án, mắt sáng ngời theo dõi anh. Trì Thành nói không ra chữ "Không".

Để cho cô vào nhà, sắc mặt cũng không có tốt, đối với lần này Thì Nhan coi thường. Váy liền thân trước ngực có dây buộc giống hộp quà tặng, cô tựa như hiểu rõ một phần, chân thành mà đến gần anh, đợi bóc ra quà tặng ——

Trì Thành không nhìn, lựa chọn xoay người, đem món ăn mang vào phòng bếp.

Thì Nhan theo sau vào phòng bếp, thấy trên bàn ăn, đồ ăn mua bên ngoài tối hôm qua vẫn còn nguyên, "Hiện tại đã là buổi trưa. Từ tối hôm qua tới giờ anh chưa ăn cái gì?"

"..."

"Ăn cơm trưa xong tôi cùng anh đi bệnh viện."

"..."

"Có tạp dề hay không?"

Trì Thành dựa vào tủ khử trùng nghe cô lầm bầm lầu bầu, không biết mình nên dùng vẻ mặt loại nào ứng phó. Nhớ rõ ràng, tối hôm qua mình đem lời muốn nói đều nói hết rồi...

Chẳng lẽ đây đều là ảo giác ?

Trì Thành lập tức không để ý, vào phòng ngủ thay quần áo, liếc thấy điện thoại đầu giường, giãy giụa trong nháy mắt.

Tiếp điện thoại, bên kia dì Lưu giúp việc có chút ầm ĩ: "Trì tiên sinh, tôi đang mua thức ăn, lập tức tới ngay."

"Hôm nay không làm phiền dì tới nấu cơm."

"A! được, vậy …. Phí thời gian tính sao?"

"Phí thời gian cứ tính như cũ. Đúng rồi, cho tôi hỏi chút, tạp dề để ở đâu?"

Lúc trở lại phòng bếp thì người phụ nữ này đã mở bếp xào rau, Trì Thành đem tạp dề đưa lại cho cô.

Thì Nhan dáng vẻ hết sức bận rộn: "Tôi không còn tay làm, anh đeo vào giúp tôi."

Mặc dù không có quay đầu lại, nhưng mỗi một tấc thần kinh của Thi Nhan cũng tập trung ở phía sau.

Trì Thành một hồi lâu không có lên tiếng, Thì Nhan thần kinh càng phát ra căng thẳng, rốt cuộc cảm thấy anh từng bước một nhích lại gần mình, lúc này mới mỉm cười .

Thì Nhan hơi nghiêng người một cái, liền lộ ra một mảnh trước ngực, Trì Thành chưa kịp đeo tạp dề, ngón tay trong lúc lơ đãng lại đụng phải, xúc cảm, quá mức trơn mượt.

Trì Thành tránh ra ngón tay, đã có chút thất thần.

"Món ăn được rồi, cầm cái đĩa tới đây..." Cô vừa nói vừa xoay người lại, Trì Thành không kịp lấy lại suy nghĩ, cô thoáng cái đã tiến vào trong ngực anh, hai người mặt đối mặt.

Dường như còn không đủ, cô lại di chuyển về phía trước nửa bước, bắp đùi gần sát anh.

Trì Thành nên lui ra, nhưng anh không làm vậy, lông mày hơi trầm xuống, tựa như tức giận, cũng tựa như chịu đựng: "Cô cố ý."

Hô hấp của người đàn ông này, đã có chút nặng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!