Trì Thành ở trong thế giới của Thì Nhan biến mất, hoàn toàn sạch sẽ.
Thì Nhan không có liên lạc qua, càng không đi tìm anh. Cô có rất nhiều việc bận rộn, không có tinh lực đi bận tâm những thứ kia, có hay không đều được.
Thậm chí có một đoạn thời gian lớn không gặp lại nhớ tới anh, đây là một tiến bộ, Thì Nhan tự nhủ như vậy.
Dưới chân thiên tử, làm việc không dễ, "Thì Dụ" muốn phát triển, tất cả tầng quan hệ cần được tận dụng, vì thế Thì Nhan đặc biệt thành lập bộ phận PR, tiêu tốn không ít tiền bạc, tích lũy không phải cái số lượng nhỏ. Trừ công việc, thời gian còn lại, cô đều một lòng hướng vào đứa bé trên người ——
Tiểu quỷ nhỏ bắt đầu học nói, học đi bộ, trổ mã hơi chậm một chút, định kỳ vô máu, tiếng thứ nhất nói ra kêu Thì Nhan"Mẹ" , lúc ấy Bùi Lục Thần ở bên cạnh, nghe vậy hào hứng đứng ở trước mặt tiểu quỷ nhỏ: "Cục cưng, kêu ba."
Đứa bé đối với lần này hết sức coi thường, lại tiếng gọi: "Mẹ." Thanh âm ngọng ngịu, mặc dù nghe hết sức không đúng tiêu chuẩn, kéo dài, lại ngọt ngào như kẹo, dính ở trong tai Thì Nhan.
"! Kêu baba, cha —— cha ——" Bùi Lục Thần không cam lòng, nham hiểm chắn trước mặt đứa bé, hướng dẫn từng bước, Thì Nhan chỉ đành phải ôm chầm con trai, miễn cho nó phải tiếp tục chịu Bùi Lục Thần quấy rầy.
Tịch Thịnh nói sau khi hoàn thành khóa học, tốt nghiệp xong sẽ về nước, công tác ở Mercedes
-Benz. Tịch Thịnh tuyên bố muốn đưa cháu trai một chiếc xe dạng nhỏ, nhưng đến nay vẫn không có thực hiện.
Hai người đàn ông này đụng nhau trò chuyện nhiều nhất chính là xe, Thì Nhan nghe hoài cũng ngán, bọn họ như cũ nói không biết mệt, Tịch Thịnh chỉ gọi"Anh rễ" mà thôi, Bùi Lục Thần cao hứng liền đem cái chìa khóa chiếc xe mới chuyển tới Bắc Kinh đưa cho hắn.
Một màn này, bị Thì Nhan bắt quả tang khi mới từ trong phòng trẻ ra ngoài, cô tiến lên hướng cái ót Tịch Thịnh cho một chưởng.
Đau đến Tịch Thịnh lập tức quay đầu lại: "Làm gì vậy?"
Thì Nhan không nói hai lời, cầm chìa khóa trên tay Tịch Thịnh, trực tiếp ném trả cho Bùi Lục Thần.
"Em chỉ mượn mấy ngày tới mà thôi." Tịch Thịnh biện bạch.
"Nấu cơm đi, " Thì Nhan hướng về phía phòng bếp bĩu môi, "Em như vậy không ngoan, có tin hay không lần sau không cho em đến nhà chị ăn chực?"
Tịch Thịnh thật sự không chịu được cô giáo huấn mình giống như đứa nhỏ: "Gọi Tiểu Lệ làm không phải là được rồi?"
"Tiểu Lệ là mời tới để chăm sóc con chị , không phải giúp người đàn ông lực lưỡng như em nấu cơm."
Tịch Thịnh uất ức viết ở trên mặt, Bùi Lục Thần đứng một bên hướng hắn nháy mắt, Thì Nhan nghi ngờ, không hiểu hai người đàn ông này đang toan tính chuyện gì, tóm lại, Tịch Thịnh ngoan ngoãn vào phòng bếp.
Tịch Thịnh chân trước vừa biến mất, Thì Nhan liền quay người đi về phòng trẻ. Bùi Lục Thần nhấc tay, lập tức túm cô ngồi xuống: "Em sao không nói chuyện với anh? Em như thế làm cho anh không muốn làm bạn trai em nữa, đổi làm con trai em phúc lợi vẫn còn tương đối tốt hơn."
Nói xong dang tay đem Thì Nhan ôm ở trong ngực.
"Anh biết, em đang vội." Thì Nhan nhỏ bé tựa trong khuỷu tay anh, sống lưng dán chặt vào lồng ngực, "Dỗ tiểu quỷ nhỏ ngủ xong, em còn phải đi ra ngoài dự tiệc."
Tiểu ủy nhỏ có thời gian sinh hoạt, nghỉ ngơi quá không quy luật, ngày hôm đó mọi thói quen của Thì Nhan đều điên đảo, đang suy nghĩ sau bữa tiệc trở về còn phải đút cục cưng ăn một bữa, bên tai vang lên tiếng Bùi Lục Thần chậc chậc cảm thán: "Không phải có tiểu Lệ rồi sao? Cô nhóc ấy có thể làm, em đó, cũng đừng lo lắng quá."
Bùi Lục Thần liết mắt đồng hồ để bàn một cái, 5 giờ kém, vừa đúng chủ nhật......"Mỗi ngày không phải anh đi em ngủ, thì cũng anh ngủ em đi, hôm nay anh thật vất vả nghỉ phép, lúc này mới bắt được em."
Cánh tay của anh vòng ngang hông Thì Nhan, nắm thật chặt, cằm đặt trên vai cô, dán vào vành tai cô tiếp tục nói, "Thành thực khai báo, có phải em đang trốn anh hay không?"
Chỉ là một câu đùa giỡn của anh, Thì Nhan lại không thể đáp trả. Có ai tin tưởng hai người ở chung lâu như vậy, anh còn chưa lên qua giường của cô?
"Ngân hàng tủy sống bên kia có tin tức gì chưa?"
Bùi Lục Thần sửng sốt một chút, bỗng nhiên cười, "Cái người này kỹ xảo nói sang chuyện khác thật quá kém."
Thì Nhan không trả lời, quay đầu lại nhìn anh, vẻ mặt đồng dạng không có cảm xúc. Bùi Lục Thần tỉ mỉ quan sát, ở cự ly gần, con ngươi cô hiện rõ hình bóng của anh, tầm mắt lại đi xuống, đi tới trên môi của cô, Bùi Lục Thần híp híp mắt: "Lại nhìn, lại nhìn thì anh hôn em đó."
Cô chỉ nháy nháy mắt, vẫn dõi theo anh không rời. Hành động này nhìn khó tránh khỏi có chút ngây thơ, bất đắc dĩ Bùi Lục Thần liền mún ngay lập tức ăn cô, cúi đầu hôn xuống.
"Cái mâm đặt ở chỗ nào?" Bên tai bỗng dưng vang lên giọng nói của Tịch Thịnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!