Trời vừa rạng sáng, Bùi Lục Thần đang lâm vào hôn mê được mọi người đưa vào bệnh viện.
Đưa anh vào phòng cấp cứu, Biên Duyên ngã xoài trên ghế dài ở ngoài phòng mổ, nhìn chằm chằm bàn tay đầy máu tươi ngẩn người, trong đầu trống rỗng.
Nửa giờ sau Thì Nhan đến. Biên Duyên trông vô cùng nhếch nhác, đặc biệt trên người cô còn dính vết máu lọt vào trong mắt Thì Nhan, làm cô không khỏi hình dung cảnh tượng khủng khiếp đến thế nào.
Đèn phòng cấp cứu vẫn sáng, cả hành lang tĩnh lặng, Thì Nhan nặng nề đi về phía Biên Duyên, ngắn ngủn vài bước nhưng có chút khó khăn.
"Xảy ra chuyện gì?" Nghe vậy, Biên Duyên ngẩng đầu lên, nhưng người phụ nữ trước mặt vẫn nhanh hơn tiếp tục: "Trì Thành hắn......"
Người phụ nữ ích kỷ này đã thành công hoàn toàn chọc giận Biên Duyên, lo lắng cùng luống cuống toàn bộ hóa thành lửa giận, Biên Duyên bỗng dưng đứng lên, níu lấy tóc Thì Nhan kéo mạnh về phía sau, ép cô ngẩng đầu lên.
Hiện trường tai nạn xe cộ, Bùi Lục Thần bất tỉnh, trên đất đầy vết máu, mảnh kiếng bể rơi vãi, mùi xăng nồng nặc gắt mũi, hơi nước nắp động cơ, cùng với, "Tí tách —— tí tách ——" không biết là tiếng bình xăng chảy dầu hay tiếng vết thương của anh rỉ máu......
Bình tĩnh như Biên Duyên, cũng không có dũng khí nhớ lại hồi ức lúc mình chạy đến nhìn thấy một màn này, chỉ có thể hung hăng nhìn chằm chằm ánh mắt của Thì Nhan: "Hiện tại nằm ở trên bàn mổ chính là Bùi Lục Thần! Chồng của cô đã sớm một mình bỏ chạy!"
Điện thoại Thì Nhan đang cầm cũng bị nữ cảnh sát này đánh rơi, nguyên nhân hậu quả việc này cô hoàn toàn không biết, lo lắng mù mịt, giờ phút này đầu óc có chút mê mang, da đầu tê dại, chỉ có thể cưỡng ép mình tỉnh táo, khuyên nhủ: "Biên Duyên cô bình tĩnh một chút."
Rốt cuộc phải có bao nhiêu lạnh lùng mới làm người phụ nữ này trước sau vẫn tỉnh táo? Biên Duyên buồn bực trong ngực muốn mắng chửi người, trên tay bất giác lại dùng thêm lực, đốt ngón tay đã sớm cứng ngắc:
"Anh ta biến thành như vậy đều là bởi vì cô, còn có tên Trì Thành thấy chết mà không cứu nữa, ngộ nhỡ anh ấy có chuyện gì, tôi sẽ không bỏ qua cho các ngươi, tuyệt đối sẽ không!"
Biên Duyên cắn răng nghiến lợi, giọng nói làm như hận không thể xé rách cô tại chỗ, Thì Nhan không khỏi bình bình hô hấp, một tay giữ chặt cổ tay Biên Duyên, một tay kia nắm chặt lấy ngón tay cái cô lật ra ngoài ——
Đây là một chiêu Bùi Lục Thần dạy cô phòng thân, nhưng hôm nay, cái người "sư phụ" này lại nằm ở trên bàn mổ, sống chết chưa rõ.
Thì Nhan tròng mắt liếc nhìn tóc mình bị xõa tung ra. Trì Thành thấy chết mà không cứu? Không thể nào, anh không phải người như vậy —— nhưng sự thật ở trước mắt, Thì Nhan nói không ra nửa câu bênh vực.
"Nếu như Bùi Lục Thần thật sự có chuyện, lúc đó cô đập chết tôi cũng không muộn." Thì Nhan nói xong bước qua ngồi xuống.
Điện thoại Thì Nhan còn rơi trên nền, cô nhìn nó, ngẩn người hồi lâu, cuối cùng bỏ qua ý tưởng nhặt nó trở lại tiếp tục liên lạc Trì Thành.
Cô nhận ra bên bệnh viện bảo vệ sức khoẻ bà mẹ và trẻ em cử người tới là Biên chủ nhiệm, một đường chạy gấp vào trong, anh ta thủy chung im miệng, không định nói cho cô biết đầu đuôi ngọn nguồn, tự để cô một lần cảm giác, trầm mặc có thể bức mình điên khùng.
Ngoài cửa xe, bóng đêm như nuốt trôi xâm chiếm giác quan, làm cô không hề có sức lực mà chống đỡ. Xe càng nhanh, chỉ càng vùi cô tiến vào vực sâu tăm tối.
Cô chỉ biết không ngừng gọi vào số điện thoại của hai người đàn ông kia —— nhưng không có người nào nghe —— tuyệt vọng chính là khoảnh khắc chậm chạp không biết kết quả giữa lúc chờ đợi của sinh và tử.
May mà sau khi ca phẫu thuật chấm dứt, bác sĩ mổ chính mang đến tin tức tốt: "Phẫu thuật rất thành công, không có nguy hiểm tánh mạng, thuốc mê hết tác dụng bệnh nhân sẽ tỉnh."
Sắc mặt căng thẳng của Biên Duyên có phần hòa hoãn, nhưng trong một giây kế tiếp khôi phục nặng nề, nheo mắt nhìn xuống Thì Nhan nói: "Cô đi đi. Nơi này không cần cô."
Bùi Lục Thần được đẩy ra ngoài, Thì Nhan gấp gáp muốn tiến lên, nhưng bị Biên Duyên ngăn lại: "Không nghe thấy tôi mới vừa nói? Nơi này không cần......"
Vẫn trầm mặc một bên, rốt cuộc Biên Cương lên tiếng cắt đứt Biên Duyên: "Bùi thiếu cần cô ấy." Nói xong đã tiến lên kéo ra em gái mình.
Thì Nhan cùng với Bùi Lục Thần vào phòng bệnh, chốc lát có người đẩy cửa đi vào, chính là Biên Cương, Thì Nhan thở phào nhẹ nhõm: "Biên chủ nhiệm, mới vừa rồi...... Cám ơn anh."
Biên Cương chỉ nâng cằm, chỉ chỉ một chút vào người bệnh đang nằm trong phòng vô khuẩn: "Tên nhóc này mạng rất cứng rắn, Diêm La Vương cũng không dám thu hắn. Yên tâm đi."
Tuy chỉ có một mặt thủy tinh ngăn cách, nhưng sắc mặt Bùi Lục Thần trắng bệch như tờ giấy, cô trông thấy rất rõ ràng, thử hỏi lòng cô làm thế nào mà yên tâm?
Ý muốn nói việc gì đó phân tán sự chú ý, nhưng Thì Nhan nghĩ tới nghĩ lui, cũng không tìm được chủ đề, thấy Biên Duyên không có đi theo phía sau, mới nhớ lại một việc muốn hỏi: "Biên Duyên đâu rồi?"
"Tôi để cho em ấy đi về trước."
"Vậy...... người nhà Bùi thiếu đâu?"
"Muốn cho gia đình hắn biết xảy ra chuyện lớn như vậy, tôi đoán chừng cô cũng phải chịu không nổi." Biểu tình anh tự tiếu phi tiếu cùng Bùi Lục Thần có mấy phần giống nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!