Bùi Lục Thần hài lòng cúp điện thoại, tức tốc chạy tới, lúc Thì Nhan nghe tiếng chuông cửa vang lên còn có chút không dám tin, xuyên thấu qua mắt mèo (cái lỗ nhỏ trên cửa ý) thấy thật là anh, mới mở cửa: "Nhanh như vậy?"
Bùi Lục Thần hài hước dựa người tại cạnh cửa: " Lúc nào em cần anh, anh cũng có mặt, có phải rất cảm động hay không?"
Tầm mắt Thì Nhan lướt qua đầu vai anh, liếc cánh cửa đối diện một cái, không nói hai lời dắt anh đi vào, trở tay đóng cửa lại.
Bùi Lục Thần quay người như muốn xuyên thấu qua mắt mèo nhìn cửa đối diện, Thì Nhan vội vàng lôi tay áo anh kéo vào nhà.
"Đến mức đó sao? Anh ta cũng không phải loại người có tính "virus" ( ý là bám dai và lây bệnh cho người khác) Bùi Lục Thần chậc chậc cảm thán, trên mặt không có biểu cảm, nhưng ánh mắt lại nóng rực, tựa như muốn nhìn thấu tâm tư cô.
Thì Nhan trong lòng thầm nghĩ, ai nói anh ấy không phải loại người có tính "virus? Không một tiếng động ẩn núp, chờ cơ hội lây nhiểm, im hơi lặng tiếng vô cùng kỳ dị, lại muốn để cho cô nhiễm bệnh thời kỳ cuối.
Trên bếp còn đang hầm nổi canh, Thì Nhan để một mình Bùi Lục Thần ở phòng khách, chính mình tự đi vào phòng bếp tắt lửa. Bùi Lục Thần ngả người trên ghế sa lon, tự tìm tư thế thoải mái nằm lười nhác, cất tiếng vang lên: "Nói cho em biết tin tốt."
Thì Nhan sợ hắn lại "Tin tốt, tin xấu" đi kèm một bộ, trầm mặc múc một chén canh, phối hợp ngồi ở trên bàn ăn ăn canh, không có để ý tới.
Bùi Lục Thần men theo mùi thơm ngào ngạt của nước súp ngồi vào đối diện với cô, đôi tay bưng mặt hé ra vẻ rạng ngời như hoa: "Không muốn biết tin tốt là việc gì sao?"
Quanh co lòng vòng một hồi chỉ đổi lại vẻ mặt coi thường của cô, Bùi Lục Thần lúng túng ho một tiếng, đứng thẳng người, nghiêm mặt nói: "Tìm ra người có tủy phù hợp với tiểu quỷ nhỏ rồi."
"Keng" Một tiếng vang giòn tang, chiếc muỗng trong tay Thì Nhan rơi trở về trong chén, bỗng nhiên, cô ngước mắt nhìn anh, rất nhanh, ánh mắt hơi mê mang chuyển thành kích động, cô vội vã bật người đứng dậy.
"Ở đâu? Mau dẫn em đi xem!"
Mắt thấy chốc lát chính mình sẽ bị người phụ nữ này lôi đi, Bùi Lục Thần nhanh chóng nói: "Đợi đã nào...!"
Trong mắt Thì Nhan có ngọn lửa vội vàng không hề che dấu, nghe anh tiếp tục: "Thật có người như vậy, nhưng hiện tại mà nói, trước mắt chúng ta còn chưa có tìm thấy."
Thì Nhan bị anh xáo trộn mọi tâm tình, vừa mừng vừa gấp, đến giờ vẫn chưa hoàn toàn trở lại bình thường, luôn luôn siết chặt cánh tay Bùi Lục Thần không có buông ra.
Bùi Lục Thần thấy thế hết sức vui vẻ, lòng bàn tay đặt trên mu bàn tay cô, anh nóng, còn cô lạnh, Bùi Lục Thần cảm thấy hết sức an tâm: "Anh cũng đến buổi trưa mới biết, đã nhờ người tra xét, người nọ là một côn đồ, trong cục cảnh sát có lưu lại bản án, chỗ ở tùy thời đều thay đổi, tìm hắn cần chút thời gian."
"Có phải sẽ lâu hay không?" Mọi gấp gáp của cô đều hiện rõ trong mắt, không chút nào ý thức được khoảng cách hai người đã quá gần.
"Chuyện như vậy...... Nói phiền toái cũng không phiền toái, đoán chừng mấy ngày nay có thể có tin tức."
Thì Nhan trừ gật đầu, không tìm được cái khác thích hợp hơn đáp lại. Mấy ngày nay đoán chừng bản thân cô hồi hộp chờ đợi, đang suy nghĩ như vậy, chợt trán có gì điểm xuống ——
Thì ra Bùi Lục Thần hôn cô một cái.
Môi của anh vẫn còn in trên trán cô, Thì Nhan lui nhanh một bước.
Bùi Lục Thần trơ mắt nhìn cô thối lui khỏi vòng vây của mình, một khắc kia, Thì Nhan rõ ràng nhìn thấy giãy giụa trong mắt của anh, khi anh bước lên trước, cố gắng đến gần, Thì Nhan vội vàng ra dấu tay dừng lại.
"Anh giúp em chuyện này, em lấy cái gì đền đáp đây?" Bùi Lục Thần vẫn như cũ bộ dáng đầy mập mờ, lời nói bình thường cũng kèm theo mấy tiếng trêu ghẹo, nhưng Thì Nhan mơ hồ cảm thấy, lần này, anh chính thức động tay động chân thật sự rồi.
"Anh không phải nói muốn " Thì Dụ " làm biệt thự Paris sao? Chúng em làm miễn phí cho anh."
Bùi Lục Thần híp híp mắt, ánh mắt nguy hiểm như thợ săn nhìn cô chằm chằm : "Em biết ý anh không phải như vậy."
Thì Nhan chỉ cảm thấy cái trán cứng đơ như khúc gỗ, bất tri bất giác ảo não, làm sao bản thân lại hồ đồ đi cầu xin loại đàn ông bất lương cùng không liên quan này tới cứu viện?
Thế nào cũng suy nghĩ không ra cách ứng phó người đàn ông này, đảo mắt một cái anh đã đi tới trước chân, khoảng cách gần đến nỗi Thì Nhan có thể thấy rõ mồn một lông mi anh đang nhấp nháy.
Cô không có lui về sau nữa, mà siết chặt quả đấm chuẩn bị —— này Playboy nhất định không phải là đối thủ của mình.
Chuông cửa vang lên.
Thì Nhan còn chưa ra tay, Bùi Lục Thần giật mình, tựa như bị tiếng chuông cửa huyên náo làm tỉnh lại, anh lui về phía sau một bước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!