Chương 45: (Vô Đề)

"Tước Nghiêm " dừng một chút, Thì Nhan bổ sung, "Thì Tước Nghiêm."

Một chữ "Thì" thốt ra lại nặng vô cùng, Trì Thành hiểu được cô ấy muốn nhắc đến cái gì, cho nên anh đứng thẳng dậy, lẳng lặng chăm chú nhìn cô, rồi đột nhiên kéo lấy cánh tay của cô, ôm chầm vào trong ngực.

Vẫn là chiều cao, vòng tay mạnh mẽ và mùi thuốc lá nhàn nhạt mà cô từng quen thuộc, giọng nói như tiếng nước từ sâu vọng về, từ từ dán vào bên tai cô nói:

"Anh rất nhớ em, cũng rất nhớ con, thật sự."

Trừ bỏ Trì Thành, ở đây tất cả mọi người đều trầm mặc theo đuổi tâm tư riêng, trong khoảng thời gian ngắn không khí dường như bất động.

Lòng Thì Nhan dần dần chua xót khổ sở, nhưng cô phát hiện ra rằng bản thân chẳng còn muốn khóc nữa.

Cô chỉ muốn thở dài.

Bởi vì cô bỗng nhiên phát hình, "anh" mà mình luôn nhớ mãi không quên, không phải người đàn ông đứng trước mặt mình lúc này, mà là "anh" của quá khứ, tình yêu đã qua, chỉ còn một chút xíu lưu luyến mà thôi.

Cho nên dù anh ôm cô chặt như vậy, Thì Nhan cũng không cảm thấy cái gì nữa, thậm chí, cô liếcnhìn đến Nhiễm Nhiễm ở cạnh cửa, thấy đứa nhỏ này thừa kế tất cả ưu điểm dung mạo của cha mẹ thì trong lòng cô lại bình tĩnh đến lạ thường.

Thì Nhan tránh cái ôm của anh, lại càng không cho anh giữ lại, Nhiễm Nhiễm bên ngoài cũng đã chạy tới, ôm lấy cánh tay Trì Thành, ánh mắt nhìn về phía Thì Nhan tràn đầy cảnh giác.

Thì Nhan phát giác mình đã có thể thản nhiên đối mặt Nhiễm Nhiễm, cười mỉm với đứa bé căm thù cô, nhẹ nhàng nói: "Khi lấy tủy có thể sẽ hơi đau, đợi lát nữa về nhà cô dẫn con đi mua một con búp bê SD có được hay không?"

"Tôi không cần." Nhiễm Nhiễm ôm cánh tay Trì Thành chặt thêm mấy phần, "Ba đã mua cho tôi rất nhiều."

Đang lúc nói chuyện, bác sĩ đã gõ cửa đi vào, Trì Thành há mồm, như muốn nói gì cũng bị cắt đứt, dừng một chút, đổi lời nói với Nhiễm Nhiễm: "Đi với ba có được hay không?"

Đứa nhỏ này từ trước chỉ nghe lời Trì Thành nói, gật đầu một cái, ngoan ngoãn theo Trì Thành vàbác sĩ rời đi. Thì Nhan đưa mắt nhìn bóng dáng bọn họ, đến lúc cửa phòng đóng lại, cô mới thu hồiánh mắt.

Một cái tay đặt trên vai Thì Nhan, ngay sau đó giọng nói của Bùi Lục Thần vang lên: "Em không sao chớ?"

"Tôi có thể có chuyện gì?" Thì Nhan hỏi ngược lại một câu, xoay người ngồi vào bên cạnh giường trẻ con trêu chọc con trai, thủy chung không có biểu cảm gì.

Người phụ nữ này luôn có thể dễ dàng khước từ mọi quan tâm của anh, thậm chí, giờ phút này lại dễ dàng chà đạp ý tốt của anh, Bùi Lục Thần thừa dịp sắc mặt mình còn không đến mức quá tệ liềntrốn sang khu vực riêng hút thuốc lá.

Cái bật lửa cũng giống như đang đối nghịch với anh, bật thế nào cũng không cháy, bỗng nhiên, một bàn tay mảnh khảnh và cái bật lửa đang bừng sáng dừng ngay trước mặt anh.

Bùi Lục Thần liền thuận theo cúi đầu, châm lửa, hút hai lần, ngẩng đầu lên nhìn, liền thấy Biên Duyến đang đứng đó.

Biên Duyến còn nhớ rõ ví dụ của anh, giọng nói hơi nhạo bang: "Người phụ nữ kia, còn khó đối phó hơn súng của tôi."

Bùi Lục Thần im lặng không lên tiếng, nhìn biển cấm hút thuốc trên tường đối diện ngẩn người, cho đến tàn thuốc đốt tay, mới bị đau hồi phục lại tinh thần .

Bỏ thuốc đi, anh từ từ nghiêng đầu nhìn cô: "Biên Cương rốt cuộc có nắm chắc 100% cứu được đứa nhỏ này không?"

Biên Duyến thong thả ung dung đáp: "Anh tôi cũng không phải là Hoa Đà, làm sao có thể xác định100%?"

Cô cho rằng bản thân cũng đã hết lòng, khói thuốc cay xè làm mờ mắt cũng che dấu đi tâm tình chân chính của cô.

Bùi Lục Thần không đợi cô, càng không cẩn thận nhìn cô, tiến thẳng ra khỏi phòng hút thuốc.

Sửa sang lại bản thân hoàn hảo liền trở lại phòng bệnh, đẩy cửa ra còn chưa đi vào, chợt nghe đếntiếng khóc nỉ non , theo khe cửa nhìn thấy Thì Nhan ôm đứa nhỏ đứng gần cửa sổ, vỗ lưng đứa nhỏ nhè nhẹ dỗ dành.

Bùi Lục Thần không định quấy rầy, xoay người đóng cửa lại. Lúc này anh ý thức được mình không phải là cha của đứa bé, có rất nhiều việc, anh không có tư cách đi làm.

Phòng làm việc của Biên Cương ở khu nội trú, Bùi Lục Thần ra khỏi thang máy, đi không bao lâu, đã nhìn thấy Trì Thành ngồi ở cách đó không xa.

Cô gái nhỏ vẫn thường bám dính theo anh thì không thấy bóng dáng đâu cả.

Trì Thành cũng nhìn thấy anh, nhưng không có lên tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!