Chuyến bay từ Los Angeles —— Bắc Kinh.
Trong buồng máy bay rất an tĩnh, Thì Nhan do mệt mỏi nên đã ngủ, đoán chừng trong mơ cũng khó chịu, cho nên chân mày mới nhíu lại. Bùi Lục Thần khi tỉnh lại cũng không biết giờ là lúc nào, ngoài cửa sổ một màu tối, đèn hướng dẫn lóe lên thật giống như đang nhắc nhở điều gì.
Máy bay hơi lắc lư, xe trẻ con cố định với hai ghế ngồi trước ở giữa hai người lớn với nhau, Bùi Lục Thần vén màn chống bụi lên, chỉ thấy đứa nhỏ đang trợn tròn mắt, lặng yên không một tiếng động đưa củ sen chính là cánh tay lên không trung nắm cái gì.
Đứa nhỏ này hiếu động như vậy, làm sao lại có bệnh?
Bùi Lục Thần không khỏi đưa tay gạt gạt cằm đứa bé, nó bỗng nghiêng đầu nhìn hắn, với ánh mắt óng ánh trong suốt, trong cổ họng nó phát ra âm thanh"khanh khách", như muốn cười, vừa tựa như muốn khóc, còn chưa chờ đứa bé thật khóc thành tiếng, Thì Nhan liền thức tỉnh.
Nhìn thấy cảnh này, người làm mẹ thấy thế lập tức đẩy tay Bùi Lục Thần, hạ thấp giọng trừng Bùi Lục Thần nói: " Sao lại đánh thức nó?"
Bùi Lục Thần khó tránh khỏi uất ức, "Tôi thấy nó đã tỉnh, nên chơi với nó mà thôi."
Thì Nhan cũng hiểu giọng của mình có chút nặng nề, cô nợ người đàn ông này nhiều như vậy, Thì Nhan cũng biết mình không thể ỷ vào cái gì cũng lạnh nhạt đối với hắn , bất đắc dĩ do cô không giữ chặt nổi tâm tình, để ý thấy hắn có bộ dạng tha thứ, Thì Nhan ảo não chỉ đành phải xin lỗi:
"Tôi cũng không biết là mình bị làm sao nữa, tựa như... thời mãn kinh đến, vô duyên vô cớ liền nóng nảy. Thật sự rất... xin lỗi."
Bùi Lục Thần cực ít nghe người phụ nữ này nói lời dịu dàng, cô chịu hạ thấp mình như vậy, thậm chí lại lặng yên, Bùi Lục Thần cũng cười, cánh tay đưa về phía cô, nâng chiếc cằm nhỏ nhắn của cô lên: "Không quan trọng, đợi tất cả qua đi rồi sẽ " an ổn "."
Động tác của hắn nhìn rất nhu hòa, Thì Nhan muốn tránh cũng tránh không thoát, thật giống như bị hắn cầm giữ. Vội giật mình , đứa bé đột nhiên cất tiếng khóc.
Đứa bé khóc rống không ngừng, hành khách bên trong khoang thuyền đều đã ngủ say, Thì Nhan chỉ đành phải ôm đứa bé vào phòng rửa tay, dỗ nó nín khóc rồi mới ôm trở về .
Cằm nhỏ đứa bé đặt tại đầu vai Thì Nhan, lại vừa thấy được vẻ mặt có chút uất ức Bùi Lục Thần liền mở trừng hai mắt, nội tâm không khỏi sinh ra một tia hồ nghi.
"Tiểu Ma Quái, ngươi cố ý..."
Bùi Lục Thần sờ sờ đầu của đứa bé nhẹ giọng nói, vốn là trêu ghẹo một câu, thanh âm cũng thấp đến mức Thì Nhan cũng không nghe rõ, nhưng miệng đứa bé lúc này cũng đang mấp máy, như thừa nhận .
Bùi Lục Thần nhất thời bất đắc dĩ vỗ trán.
Cùng thời khắc đó, tại Bắc Kinh. Trì Thành, đứng nhìn đám sương bên ngoài cửa sổ khách sạn đến mất hồn.
Ngón tay Trì Thành kẹp thuốc lá, lửa sắp đốt đến ngón tay, anh mới bỗng dưng tỉnh hồn lại.
Nhiễm Nhiễm đang ở Thượng Hải bay đến Bắc Kinh trên chuyến bay liền ngủ mất rồi, bây giờ còn đang trong phòng yên giấc, lúc này đã là ban ngày, bên ngoài tầm nhìn cũng rất thấp, Trì Thành hướng tới ngoài cửa sổ ánh mắt nhất thời mất đi phương hướng.
Trận sương này, giống như là trọn đời cũng sẽ không tản đi.
Nhiễm Nhiễm chẳng biết lúc nào xuất hiện tại cửa phòng, mặc bộ thỏ lông bông, vuốt mắt: "Ba."
Đầy phòng phiêu tán mùi thuốc lá, Nhiễm Nhiễm càng đến gần Trì Thành, lỗ mũi nhăn càng chặt: "Ba, khói thối."
Trì Thành nhấn tắt khói, miễn cưỡng cười nhẹ.
Nhìn con gái, Trì Thành trong đầu vang lên , cũng là ngày hôm qua gần tối Thì Nhan này cố tự trấn định thanh âm: đứa bé đã xảy ra chuyện... Chẩn đoán chính xác là chứng thiếu máu Địa Trung Hải...
Thì Nhan đem người thân nhất tránh xa, vậy lúc ban đầu nghe cái tin tức này thì có bao nhiêu bàng hoàng luống cuống? Không có anh bên cạnh, cô phải như thế nào mà chịu qua trận đau đớn này?
Trì Thành cự tuyệt để cho mình suy nghĩ nhiều, anh biết mình hôm nay sắc mặt có nhiều khó coi, nắm lại hai vai Nhiễm Nhiễm, hướng dẫn từng bước lại nhìn vào mắt đứa bé, không để cho nó có ánh mắt dò xét băn khoăn ở trên người mình: "Một lúc nữa cô rất nhanh sẽ trở lại nơi này cùng chúng ta gặp mặt."
Đứa bé mặt trong nháy mắt trầm xuống, thói quen lặng lẽ như trở lại.
"Người nói, dì còn dẫn theo em bé trở lại, nhất định có thể là em gái, còn là em con, người sẽ thích ."
Nhiễm Nhiễm nói xong liền vặn vẹo uốn éo thân thể, tránh tay Trì Thành ra, "Con đi đánh răng." Nói xong, chạy vút đi như một làn khói.
Đứa bé trốn vào phòng vệ sinh, không chịu trở ra, Trì Thành gõ cửa, Nhiễm Nhiễm thủy chung không nên tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!