Được Tịch Thịnh đỡ đứng lên, Thì Nhan trong khoảng thời gian ngắn không bày ra được vẻ mặt thích hợp: "Anh ta đã đi rồi?"
"Ai?"
Xem ra , anh đã đi...
Cho đến khi đưa mắt nhìn Tịch Thịnh cùng một người con gái tóc nâu mở cửa vào nhà, Trì Thành mới từ chỗ rẽ đi ra. Anh ở trong chỗ tối, bọn họ ở ngoài sáng, giữa hai người cách nhau chỉ là mười bước chân, nhưng Trì Thành cuối cùng không có đi đến được.
Bởi vì không muốn mất đi, cho nên không thể đến gần.
Trì Thành lái xe lái rời đi.
Giữa trưa ánh mặt trời chói chang, cửa sổ xe vừa mở liền có gió ùa vào, lúc này nhiệt độ cũng thích hợp, nhưng trong tim Trì Thành như không có một chút nhiệt độ nào, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng con đường phía trước.
Cho dù biết rõ cô và Bùi Lục Thần ở chung một chỗ có thể sẽ được hạnh phúc, cho dù biết rõ mình cũng đã không thể cho cô cái gì, cần phải buông tay, nhưng anh buông sao được?
Hôm nay giữa bọn họ dính líu duy nhất, cũng chỉ còn lại có đứa bé còn chưa ra đời, cho nên, đứa bé này anh rất mong chờ.
Coi như cô lại xem thường tình yêu anh, anh cũng có thể buông tha, tất cả để đổi lấy đứa bé của bọn họ, thương yêu nó, nuông chiều nó, tựa như anh đang yêu chiều cô vậy ——
Chỉ cần đứa bé vẫn còn , anh liền còn có hi vọng.
Dù là cái hi vọng này quá mức bé nhỏ, cho dù là tình cảm bọn họ, đã sớm trăm ngàn vết thương.
Hình ảnh trượt trên kính chắn gió, làm Trì Thành có một lúc hoa mắt ù tai, trong đầu bắt đầu đủ loại ký ức như ùa về ——
Đừng… tốt như vậy, anh sẽ phải hối hận...
Cái người này sao khó khăn đều từ bỏ rồi, như là khi nghiện thuốc lá, còn lại chỉ một chút quyết tâm...
Dẫn em về nhà, em sẽ chăm sóc anh...
Em hỏi anh còn muốn cái gì? Anh muốn em, có thể hay không...
5 năm qua, bất kỳ người đàn ông nào cũng không động lòng, tại sao anh có thể đối với người phụ nữ khác lại thay đổi...
Cầu xin anh, thả cho tôi một con đường sống...
Tốc độ xe càng lúc càng nhanh, trong trí nhớ thanh âm của cô như nhắc nhở anh, thì ra là vô luận dù quá khứ hay hiện tại, giữa bọn họ mỗi một lần yêu nhau hoặc chia lìa, đều là do cô chủ động, anh giữ lại , thật quá ít.
Muốn anh để cô một con đường sống, vậy ai cho anh con đường sống đây?
Cho nên lần này, đổi lại sẽ là anh.
Xấu có tốt có, anh đều có thể nghĩ đến các phương pháp thích hợp. Cho dù muốn, anh sẽ không chừa thủ đoạn nào, cũng tốt hơn cuộc sống tương lai, không thể cùng cô lại không có nửa điểm quan hệ.
******
Thì Nhan cho là Trì Thành đột nhiên tới cửa thăm mình là có mục đích, nhưng từ ngày đó đi qua, anh cũng không có trở lại quấy rầy cuộc sống của cô, nhiều ngày sau lại nghe được tin tức của anh, lúc thư ký của cô trong nước điện tới.
"Nghe nói Yết tổng chuẩn bị đem " Thì Dụ " chuyển giao, giám đốc, tin tức này thiệt hay giả?"
Điện thoại vượt biển đầu bên kia hỏi rất cẩn thận, Thì Nhan nghe thật mơ hồ, suy nghĩ tin tức này quá không đáng tin cậy, rồi lại không nhịn được hỏi: "Nghe chỗ nào nói?"
"Hôm nay, vào ban ngày, có mấy người không giải thích được chạy tới chỗ chúng ta nói chuyện, Chris tình cờ nghe được, đó là bởi vì Yết tổng luôn có ý đem " Thì Dụ " chuyển cho..."
Cô muốn nói lại thôi, Thì Nhan chỉ cảm thấy kỳ lạ, lập tức đón lấy đề tài: "Người nào?"
Thư ký lắp ba lắp bắp làm như không thật muốn nói, dưới sự thúc giục của Thì Nhan mới không tình nguyện lộ ra ý tứ: "Cho ... Trì Thành."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!