Bùi Lục Thần kéo cô ra cửa chính của hộp đêm, tay vẫn còn run, cũng không biết là tức giận, hay là hưng phấn.
Trên mặt Thì Nhan mặc dù cười ha hả, một bộ dáng hết sức hả giận, cũng đã lặng yên vụng trộm không một tiếng động đẩy tay anh ra.
Lòng bàn tay Bùi Lục Thần đột nhiên trống, cảm giác thiếu đi cái gì, lại thấy cô cười, đầu óc càng thêm nóng lên.
"Tôi đụng cô nửa đoạn đầu ngón tay cũng không được, đầu heo kia sờ cô nửa ngày cô thế nào cũng không phản ứng?"
Thì Nhan coi thường oán giận của anh, từ trong túi lấy ra nửa bình nước lọc đưa cho hắn. Nước lọc luôn mang bên mình, đổi lại trong tiệc hỗn loạn có thể thay rượu phòng thân.
"Uống chút nước, sẽ bớt giận."
"Chẳng lẽ Bùi Lục Thần tôi còn không sánh bằng một đầu heo?"
Anh vẫn không ngừng tức giận, cô ngược lại thoải mái nhàn nhã: "Bùi thiếu, miệng sạch sẽ chút."
"Cái người này, tại sao có thể..."
"Cám ơn." Thì Nhan ngắt lời anh, ngữ điệu mềm mại.
Anh nhất thời cứng họng, bất giác nhìn xuống mặt của cô. Đã biết cô lâu như vậy, lần đầu tiên thấy cô thật lòng nở nụ cười.
Bùi Lục Thần thần trí chưa kịp phản ứng, cửa chính bên kia có bóng người đột nhiên đung đưa —— giám đốc Triệu với bộ mặt đầm đìa máu tươi dẫn người từ hộp đêm vọt ra.
Thì Nhan cuống quít đem Bùi Lục Thần đang thất thần kéo thấp xuống, hai người đồng loạt núp ở sau xe. Một mảnh mềm mại, cứ như vậy trong lúc vô tình dựa vào trong ngực Bùi Lục Thần, trái tim đột nhiên một hồi rung động, làm Bùi Lục Thần bất ngờ không kịp đề phòng.
Cô cảm thấy tiếng tim đập của anh, chờ những người đó đuổi theo ngược hướng khác, Thì Nhan lập tức đứng lên, lui về phía sau, giãn ra khoảng cách giữa hai người.
Bùi Lục Thần vội ho một tiếng, "Bọn họ nhất định sẽ đến chỗ cô đỗ xe đợi, tôi đưa cô về."
"Không cần ——" Thì Nhan cố ý cự tuyệt liền dừng lại, liếc phía sau anh tại một điểm nào đó, ngay sau đó đổi lời nói "Được."
Bùi Lục Thần không phải là không biết trong đó có mờ ám, theo ánh mắt Thì Nhan liền quay đầu lại, thấy một người đàn ông đứng ở nơi xa đó.
Người đàn ông kia đứng ở bên cạnh mấy đôinam nữ đang say, càng nổi bật bắt mắt.
Khoảng cách có chút xa, diện mạo nhìn không rõ, dáng người ngược lại uy vũ hiên ngang, dáng điệu đầy đủ, nhìn về bọn họ bên này, ánh mắt lại mang theo cảm giác bị áp bức.
Bùi Lục Thần cảm thấy quen mắt, đang muốn cẩn thận nhìn lại, nhưng Thi Nhan đã mở miệng thúc giục anh: "Chúng ta đi thôi."
******
Bùi Lục Thần lái xe, trên đường đi Thì Nhan đều gọi điện thoại, Bùi Lục Thần ở bên cạnh nghe, nửa câu cũng không xen vào.
Trong lòng nhận định cô đây là cố ý, nhưng cũng không có biện pháp, đưa cô về đến nhà, Bùi Lục Thần mới nói: "Không mời tôi lên ngồi một chút?"
Thì Nhan trầm mặc cởi dây an toàn.
"Dù sao cũng nên có một Goodbye kiss chứ?"
Thì Nhan trầm mặc mở cửa xe.
Bùi Lục Thần thò đầu ra cửa sổ xe: " Ngày mai tôi tới đón cô?"
Thì Nhan cũng không quay đầu lại, cánh tay giơ cao, vung vung lên, không biết là cự tuyệt, hay là cùng hắn nói lời từ biệt.
Phụ nữ không tình cảm, thật là không thú vị ... Đưa mắt nhìn bóng dáng cô, cho đến biến mất không thấy gì nữa, Bùi Lục Thần đạp mạnh tay ga, trong nháy mắt đã lái về phía rất xa.
Về đến nhà, lần đầu tiên cô thấy Tịch Thịnh ôm nửa quả dưa hấu xem ti vi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!