"Đứa bé không còn."
"..."
"Là anh tự tay giết nó."
Anh không có lên tiếng, nhưng Thì Nhan tin chắc anh nghe rõ ràng, bởi vì cô nhìn thấy đau đớn xẹt qua trong mắt anh, nhưng cũng làm cho nơi nào đó trong thân thể cô cũng đau theo.
Lâu đến nỗi không khí đều cơ hồ ngưng kết thì anh chợt giơ tay lên vuốt ve mặt của cô, ngón tay lạnh lẽo, nhưng động tác êm ái. Thì Nhan không có tránh.
"Những ngày qua anh tìm khắp bệnh viện lớn nhỏ tại Thượng Hải , cũng không ra tin tức của em, " anh nói hết sức chậm chạp, làm như sợ tốc độ nói hơi mau chút sẽ không kìm lòng được nghẹn ngào ra tiếng, "Hiện tại cảm giác như thế nào rồi? Còn đau hay không?"
Người đã từng cường hãn này đủ để làm bến đỗ tránh gió mưa cho cô, giờ phút này đau đến nỗi gần như không dám nhìn mình, Thì Nhan lã chã chực khóc thì mới biết khóc không ra nước mắt, cô dung tay đẩy ra ngón tay của anh: "Anh đi đi, chuyện ly hôn em tìm Sở Luật Sư xử lý."
Thì Nhan hiểu anh không muốn nhìn thẳng vấn đề giữa bọn họ, nhưng hôm nay bọn họ đã xem như bị thương tích khắp người lẫn nhau, thay vì coi đoạn hôn nhân này không có đường ra , cô tình nguyện tự tay phá vỡ nó.
Bởi vì do suy sụp lại bị tổn thương lần nữa nên rất nhanh muốn buông tay, trong mắt Trì Thành hiện đầy tia máu hỗ tạp, như muốn vặn ra máu.
"Em về sau cũng đã không thể sanh con rồi." Thì Nhan nói thật bình tĩnh.
Nét mặt của cô không cách nào đoán được, Trì Thành há miệng, nói không ra lời, thanh âm cắm ở trong cổ, nghẹn lại cơ hồ làm hít thở không thông.
"Xin ... Cho anh thêm một cơ hội nữa..." Thanh âm của anh rốt cuộc nhẹ nói ra, giọng nói như tan thành mảnh nhỏ.
"Trì Thành, " hai chữ này nói ra gian nan như thế, cơ hồ đã tiêu hao hết tất cả hơi sức của cô, "Xin anh, thả cho em một con đường sống."
Dù là giọng nói của cô có nửa điểm phập phồng, anh đều không kinh hoàng như vậy, sắc mặt của Trì Thành nhất thời trắng bệch một mảnh, kiềm chế chắc tay của cô rốt cuộc vô lực buông ra, rủ xuống.
Anh buông cô ra, thay thế bằng cách ôm lấy Thì Nhan , như là trong khoảnh khắc phun trào ra sự tuyệt vọng ——
Anh cũng rốt cuộc, buông tay.
Ý thức được điểm này, Thì Nhan xoay người đi về phía nhà trọ, bước chân không có nửa điểm trì trệ, sống lưng thẳng tắp, chỉ để lại cho anh bóng lưng dứt khoát.
Nhưng cô đang khóc, khóc không có thanh âm.
Gần tối trời bắt đầu mưa, dần dần, từ liên tục như tơ đến mưa tầm tả như trút.
Ngay đêm đó, mưa nặng hạt.
Hai đại nam nhân chen chúc tại trong phòng bếp nấu cơm, Thì Nhan ngồi ở trên sofa phòng khách, trừ bỏ bị ngăn cách tiếng mưa rơi bên ngoài , thanh âm duy nhất chính là tiếng vang nhàm chán trong TV , nhưng cô không nghe, chỉ cảm thấy chung quanh bởi vì vô cùng an tĩnh mà hiện ra khí ép rất thấp.
Thẳng đến tối hơn bảy giờ một món ăn cũng còn không có xong, hai người đàn ông này nhất trí quyết định gọi đồ ăn mua ngoài.
Bùi Lục Thần giới thiệu nhà hàng để mua phần đồ ăn ngoài, Thì Nhan ăn lại không thấy ngon.
Tịch Thịnh sau khi ăn xong phụ trách dọn dẹp sạch sẽ phòng bếp, Bùi Lục Thần rót chén nước ấm cho cô: "Anh ta vẫn còn ở dưới lầu."
Thì Nhan bưng chén nước bước đi thong thả đến bên cửa sổ.
Màu xanh đen trên bầu trời do mưa bụi có thể thấy được mơ hồ, lúc chậm lúc nhanh chóng mưa dọc theo mái hiên rơi xuống, đập vào trên cửa, lưu lại từng tiếng ồn, Thì Nhan tầm nhìn một mảnh mơ hồ, quan sát đèn đường mờ mờ, cùng với dưới đèn đường người đó tựa tại bên cạnh xe ——
Bóng dáng anh cô đơn của như một thanh kiếm sắc, sáng loáng đâm vào trong mềm mại nhất của cô một đường, Thì Nhan muốn che ngực ngồi chồm hổm xuống, trên thực tế vẫn như cũ thẳng tắp đứng tại chỗ.
"Tôi thật hối hận."
Bùi Lục Thần đứng ở sau lưng cô, cũng vươn tay, cuối cùng không thể ôm vai của cô, ho một tiếng, thu tay lại, làm ra dáng vẻ: "Hối hận sao?"
"Hối hận 5 năm trước không nên kết thúc, hối hận 5 năm sau không nên bắt đầu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!