"Các vị, mọi người cầm lại tiền mừng, hôn lễ hủy bỏ."
Thì Nhan một câu nói, giống như sét rơi vào đầm sâu, trong nháy mắt kích thích sóng gió, Thì Nhan lại nội tâm tĩnh mịch, trầm mặc bỏ qua micro đi xuống đài, bỏ lại cả phòng tiếng kinh ngạc cùng tiếng nghị luận rời đi, không có nửa khắc do dự.
Tịch Thịnh lại không làm mình tỉnh táo được như cô như vậy, hắn là người duy nhất đi theo cô lên sân thượng.
Nhiễm Khiết Nhất sống không quá 3 tháng, thân phận của Nhiễm Nhiễm, Trì Thành giấu giếm... Trì Thành nói chuyện cùng Nhiễm Khiết Nhất, lời nói đó Tịch Thịnh nghe được còn văng vẳng bên tai.
Trì Thành ôm Nhiễm Khiết Nhất bất tỉnh đi khỏi sân thượng thì rõ ràng cũng nhìn thấy Thì Nhan trong góc.
Nhưng Trì Thành nói cái gì?
Hắn nói: Anh trước đưa cô ấy trở về bệnh viện.
Trong nháy mắt đó, Tịch Thịnh giống như nghe thấy tiếng đổ vỡ trong lòng của người mà trước nay không gì cản nổi, như vậy mà nhanh chóng lạnh lẽo, như vậy... Không thể cứu vãn.
Nếu không phải Thì Nhan lôi kéo, Tịch Thịnh lúc ấy thật sẽ xông lên đem Trì Thành cùng nữ nhân trong ngực hắn đẩy xuống lâu.
Thì Nhan bỏ micro rời đi, Tịch Thịnh đuổi theo ra, cô cũng chỉ là lạnh lùng ngăn cản hắn: "Đừng đi với chị, cũng đừng gọi điện thoại cho chị, để cho chị yên lặng một chút."
Tịch Thịnh hận mình nghe lời như vậy, đáng hận cuối cùng không cản lại yêu cầu của cô, lại thật không làm trái được với ý nguyện của cô.
Hắn không có nữa đi theo cô, chỉ là đưa mắt nhìn cô rời đi, nội tâm xé rách, đầm đìa máu tươi.
Đèn rực rỡ mới lên, cảnh đêm kiều diễm.
Nhà cao tầng san sát nối tiếp nhau, nhiều loại đèn màu, rực rỡ sắc màu, đèn quảng cáo lớn, đường xe quanh co lần lượt thay đổi đèn, xe đan vào thành một bức tranh tuyệt vời, cảnh trí phồn hoa, Thì Nhan đi lang thang trên đường Thượng Hải phồn hoa, tâm tư trống rỗng.
Hôn lễ của cô thành một chuyện cười, trên người cô áo cưới thành đồ hóa trang, Thì Nhan vừa đi vừa tháo tóc, lấy xuống vòng tai, đạp đi giày cao gót, cuối cùng cởi xuống áo cưới...
Cô một giây không ngừng, vừa đi vừa cởi, cho đến khi trên người chỉ còn lại một cái váy lót thật mỏng.
Thì Nhan càng cảm giác lạnh, đi lại càng mau, không trách ánh mắt người đi đường cũng nhìn cô như bị bệnh thần kinh, Thì Nhan cũng cảm giác mình điên rồi —— bị người đàn ông kia ép điên.
Đang lúc này, cô đột nhiên bị người kéo.
Thì Nhan còn chưa kịp quay đầu lại, một chiếc áo khoác liền khoác trên người cô.
Thanh âm Bùi Lục Thần ở bên tai cô vang lên: "Cô muốn lạnh mình không cần gấp gáp, chớ làm đứa bé trong bụng cô lạnh."
Bởi vì một câu nói của hắn, tất cả hơi sức của Thì Nhan trong phút chốc sụp đổ, cũng vì vậy tuyệt vọng bị cô dằn xuống đáy lòng, hôm nay như lũ lụt cùng thú dữ cắn trả, trong nháy mắt liền như nuốt sống bản thân cô.
Hai cánh tay Bùi Lục Thần từ phía sau cô vòng quanh mà đến, không có ép cô quay đầu lại nhìn thẳng mình, chỉ là cách tây trang ôm sát cô, thật muốn tặng cho ấm áp, "Muốn khóc thì nên khóc đi."
Không âm thanh âm, một chút cũng không có.
Cô lựa chọn trầm mặc.
Nhưng ngay khi Bùi Lục Thần cho là cô lại muốn đẩy hắn ra thì một giọt nước mắt, rất đột nhiên nhỏ xuống trên mu bàn tay của hắn.
Cô cứ như vậy , tại trong ngực của hắn, an tĩnh rơi lệ.
Bùi Lục thần lặng lẽ thừa nhận nỗi bi thương của cô, nắm thật chặt hai cánh tay, tạm thời sa vào kiếp này mất đi an ổn, mất đi năm tháng giả tạo yên tĩnh.
Một hồi lâu, Thì Nhan tránh ra cánh tay của hắn, quay đầu lại nhìn hắn, biểu hiện nước mắt trên mặt là hoàn toàn bất đồng dùng tỉnh táo để kiềm chế: "Đưa tôi về nhà."
"Đã như vậy cô còn muốn về nhà?" Bùi Lục Thần có chút không dám tin, "Nên tạm thời ở khách sạn thôi."
Nói qua sẽ phải liên lạc khách sạn, tay muốn dùng điện thoại di động lại bị cô đè lại. Vẫn như cũ là câu kia: "Tôi muốn về nhà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!