Chương 31: (Vô Đề)

Tịch Thịnh nghĩ tới nghĩ lui vẫn không tìm được đáp án, chỉ đành phải nói sang chuyện khác: "Rốt cuộc chịu làm hôn lễ? Em còn tưởng rằng hai người muốn giấu lễ cưới cả đời."

"Là ý của anh ấy." Thì Nhan qua loa cười một tiếng.

Tịch Thịnh chậc chậc thán, khóe mắt cong cong, là độ cong vui sướng: "Nên nói, gả cho người này thật đáng giá."

Thì Nhan khó tránh khỏi kinh ngạc, cô cũng muốn nghe nhiều nghe thanh âm phản đối: "Ban đầu em không phải nhìn anh rể đều không thuận mắt sao? Thế nào đột nhiên lại nói tốt vậy?"

Con mắt Tịch Thịnh xoay chuyển, lời nói lấy lòng tiện phát ra: "Thì là em hiểu lầm anh ấy, cho là nhiều tiền ăn chơi mà thôi, chị không phải cũng ghét nhất những người như vậy sao? Nhìn không ra anh ta đối với con bạn cũng tốt như vậy, cũng đủ thấy anh ta là người tốt rồi...! Chứ đừng nói anh ấy đối với chị tốt bao nhiêu."

Động tác uống nước của Thì Nhan ngừng lại mấy giây mới tiếp tục, cúi đầu, không cho em trai nhìn thấy vẻ mặt của mình.

Nhưng cô nhìn thấy mình —— đá cẩm thạch chất liệu nổi bật bóng người tại quầy rượu lên, ảnh phản chiếu rõ mặt của cô không hiểu sao lại cứng ngắc.

Tịch Thịnh thuận miệng mà nói, nói ra một câu như vậy liền thôi, thay đổi hỏi mình hơn chủ đề cảm thấy hứng thú , "Đồ cưới chị định tính thế nào? Chúng ta bây giờ còn khó khăn về tài chính, chuyện như vậy cũng không thể cho anh ấy biết, giữa vợ chồng tài chánh ngang hàng thật sự quá quan trọng..."

Thì Nhan lập tức chụp ót hắn: "Suy nghĩ lung tung những thứ gì đây?" Nói xong liền bưng chén nước lên rời đi. Tịch Thịnh muốn đuổi theo cô, Thì Nhan hung dữ liếc hắn một cái, hắn mới thôi.

Vào thư phòng, khóa trái cửa, Thì Nhan tựa vào phía sau cửa, trong bụng một mảnh thê lương. Cô gần đây mập lên, da thịt càng phát ra trơn mềm, sờ tới bụng, đã không hề bằng phẳng nữa, những thứ này cũng chứng minh đứa bé của cô đang khỏe mạnh lớn lên.

Cô không thể để cho đứa bé của mình cũng giống như mình, từ nhỏ cũng không có ba.

Buổi nói chuyện với Tịch Thịnh lại làm cho Thì Nhan lâm vào chần chừ trước nay chưa có, dùng ủy khất của mình cầu toàn đổi một gia đình hoàn chỉnh, rốt cuộc có đáng giá hay không?

Thì Nhan theo thói quen tình cảm đang phiền não thì gửi gắm vào công việc, bận đến chân không chạm đất, cái gì lộn xộn đều không suy nghĩ tiếp. Tịch Thịnh vì học kỳ mới mà chuẩn bị, không rảnh dính cô, Nhiễm Nhiễm ở chỗ Trì Thiệu Nhân, cô cũng nhắm mắt làm ngơ.

Trừ lúc nôn nghén có chút nghiêm trọng, ngoài ra, Thì Nhan thân thể tất cả cứ theo lẽ thường, vì hạng mục cao ốc trường học, cô mang theo thư ký đi trường học một chuyến.

Phụ trách cải kiến hoạch định chủ nhiệm chính công xây học viện năm đó là viện trưởng củaThì Nhan, Thì Nhan từng đảm nhiệm qua phụ tá của viện trưởng, lúc này đương nhiên phải đi thăm hỏi.

Môn sinh đắc ý tới cửa, viện trưởng ngược lại thân thiện, "Thầy ở nước ngoài cũng liền đợi hơn một năm, thế nào mà những đứa bé này trong nháy mắt cũng đã làm một công ty của mình rồi hả ? Thầy thật sự là lẩm cẩm rồi."

Công văn đấu thầu còn chưa có xuống, viện trưởng không có biện pháp tiết lộ quá nhiều, Thì Nhan cũng hiểu.

"Buổi trưa, có bữa tiệc của quỹ đồng học, các Thầy đều ở đây, cùng đi với thầy?"

Thì Nhan tự nhiên nói "Được" , sai thư ký đem tài liệu mang về công ty, còn mình đi theo viện trưởng xuống lầu. Đi ngang qua hành lang dài tác phẩm của sinh viên, ngẩng đầu nhìn lên, bản thảo đầu tay của cô, treo ở vị trí bắt mắt.

Viện trưởng cũng dừng lại, liếc mắt nhìn, trên mặt dạng mười phần tiếc hận: " Bản vẽ của con đã vượt qua một loại kiến trúc sư tiêu chuẩn, đáng tiếc năm đó không thể đại diện cho trường học của chúng ta đưa ra ngoài dự thi."

Thì Nhan ngược lại không thấy phải đáng tiếc, Trì Thành năm đó đại diện trường học dự thi, đi Nhật Bản tham gia buổi lễ đoạt lấy thứ nhất, tiền thưởng phong phú rất nhanh bị Thì Nhan dùng không chút nào dư thừa, bởi vì quyết không được sổ sách, bọn họ suýt nữa bị người từ trong hội quán nước nóng đẩy ra.

Có lẽ, thời gian tốt nhất, chính là anh cùng với cô ở nơi tuyết rơi tới tấp, bên trong bể tắm nước nóng, tựa sát lẫn nhau uống một ly rượu nhẹ. Khi đó tiếng tim đập không an phận của cô, không chỉ có lấn át rét lạnh, cũng lấn át dụng tâm hiểm ác ban đầu , nhiều năm sau Thì Nhan mới hiểu được, đó chính là bắt đầu của tình yêu.

Thời gian ở hội quán nước nóng dường như đã tiêu tan rất lâu, Thì Nhan ngưng mắt nhìn tác phẩm của mình, năm đó động lòng, lúc này biến thành sa sút.

Thấy vật nhớ người, nửa câu sau, mãi mãi vật còn người mất.

Chuyện không tốt Thì Nhan tận lực không hồi tưởng, chuyện tình rất tốt đẹp, cô càng không có dũng khí nhớ lại, bữa tiệc cùng những khuôn mặt mới cũ ăn uống linh đình, chuyện trò vui vẻ, Thì Nhan thành công để cho mình từ trong chua xót đi ra.

Thì Nhan không buông tha bất kỳ cơ hội làm ăn, cùng ngồi bên cạnh đồng nghiệp trò chuyện với nhau thật vui, vô tình hay cố ý lại nói tới thiết kế của mình ở sảnh viện.

"Tôi ban đầu thật đúng là không biết tôi cùng Thì tiểu thư là bạn học, " Thì Dụ " gần đây danh tiếng nổi như vậy, lúc nào thì tôi có may mắn cùng hợp tác?"

Thì Nhan lúc này đưa lên danh thiếp: "Từ tổng quá khen, địa sản công ty ngài làm được như vậy..."

Vừa nói đến lúc này, điên thoại di động của cô vang lên tiếng chuông, Thì Nhan cực kỳ không tình nguyện buông tha cơ hội này, đang muốn từ chối không tiếp, nhìn thấy người điện tới, tay cô liền dừng lại.

"Xin lỗi, tôi đi nhận điện thoại."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!