Dưới tay cô phát ra mơ hồ không rõ cự tuyệt, Trì Thành lòng bàn tay bưng chặt, dán chặt sau tai cô, ngậm vành tai của cô day cắn: "Tại sao không được? Hử?"
Giọng anh ở phía sau cô sắc lạnh, mắt sâu khôn cùng, âm sắc như day nghiến, Thì Nhan tâm lực quá mệt mỏi, nơi nơi đều lâm vào mờ mịt không gắng sức, theo tiết tấu ngày một đứng thẳng về phía trước, hai chân không nhịn được phát run, gò má cô tựa vào vách tường, lặng lẽ trượt xuống.
Nhưng cô càng như vậy, anh càng thu lại không được sức lực, lần lượt bức tới, mang theo hận ý lại liên tiếp nhanh đâm, càng phát ra xâm nhập tới đáy, Thì Nhan chỉ cảm thấy thân thể tại một chỗ tê dại khó nhịn, xay nghiền cô từ từ giải tán đi ý chí, ngay tiếp theo linh hồn đều tại đây run lẩy bẩy, mồ hôi đẫm ở trán, chưa kịp nhỏ ra, đã bị anh ăn vào trong miệng.
Rốt cuộc, sự trầm mặc của cô dưới thân Trì Thành mà tan rã ý trí, dừng lại xoay mặt của cô: "Nói chuyện... Anh muốn em nói chuyện."
Cô cắn môi không nói.
Trì Thành bám lấy vai của cô, đối diện, đem lấy cô tỉ mỉ nhìn một lần.
Thì Nhan đôi tay như bị trói, cánh tay nhức mỏi, đùi mềm phải thẳng muốn co quắp đi xuống, hanh chặn ngang ôm cô ngồi lên bồn rửa tay, cô không có một chút hơi sức kháng cự.
Anh lần nữa xuyên thấu đi vào trong thân thể cô. Cái trước mạnh mẽ hơn cái sau đâm tới, trong đầu chỉ có một ý niệm, anh muốn cô đau, muốn cô mở miệng, muốn cô cầu xin tha thứ.
Thì Nhan rên rỉ , vừa ngẩng đầu liền đụng vào ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của anh.
Anh đang lạnh lùng nhìn cô như thế nào vùi lấp vào trong dục vọng không thể tự kềm chế.
Thì Nhan phục hồi tinh thần lại, anh không khỏi hỉ nộ vô thường đã nhẫn nại trà đạp ranh giới cuối cùng của cô.
Trì Thành ôm chặt cô, cơ thể ẩm ướt hôn lên trên ngực cô, dã man cắn xé đòi hỏi như xuyên qua lồng ngực cô.
Trong giây lát bụng anh đau xót ——
Thì Nhan khuất tất đụng vào trên eo anh.
Huyệt thái dương Trì Thành căng thẳng, vết thương ngang hông mơ hồ nứt ra, đau đớn làm anh liền lùi lại mấy bước, tựa vào trên tường thở dốc.
Giờ trước còn mất hồn mặc người ức hiếp người ta, giờ phút này nhìn lại, ánh mắt lạnh lẽo.
Ở giữa 2 người rõ ràng cự ly chỉ có vài bước đường, lại như cách nghìn sông ngàn núi, không có cách nào vượt qua.
Thì Nhan thử giẫy cổ tay ra, khăn lông buộc như chết chặt.
Cô nhảy xuống bồn rửa tay: "Cởi ra."
Trong đau đớn lý trí lần nữa chiếm thượng phong, Trì Thành giống như bị nhập thù địch khôi phục, nhìn cô một cái.
"Em là vợ anh, không phải công cụ tạo điều kiện cho anh hạ hỏa. Có nghe hay không? Cởi ra."
Sương mù mờ mịt trong phòng tắm hơi thở mị hoặc phiêu tán, Trì Thành không nhúc nhích, đau đớn quá khứ qua đi, lúc này mới lần nữa đến gần cô.
Nữ nhân này đang như con nhím đề phòng, trên mặt thoáng qua một tia e ngại, thấy măt anh không hề lộ ra hung dữ mới thả lỏng cảnh giác.
Trì Thành tiến lên là giúp cô cởi ra khăn lông.
"Anh ăn thuốc nổ phải không?" Cô động động khoé miệng, vừa đau vừa xót.
Trì Thành không có đáp, cúi đầu nhìn băng đeo ngang hông: "Chảy máu."
Thì Nhan tự nói với mình, không thể đồng tình, cô mặc áo choàng tắm vào đi ra ngoài, nủa đường dừng lại, do dự một chút lại lộn trở lại , khom người nhìn vết máu trên băng gạc : "Em xem một chút có nghiêm trọng không."
Trong nhà dự sẵn hòm thuốc, Thì Nhan tìm được thuốc cầm máu cho anh xoa, sau đó băng gạc lên, động tác thuần thục.
"Trước tạm thời như vậy, ngày mai đi bệnh viện để cho bác sĩ xử lý một chút."
Thì Nhan nói xong, mới vừa đứng dậy liền bị anh kéo không tha.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!