Chương 29: (Vô Đề)

Thì Nhan vốn là thần kinh căng thẳng, lại bị Tịch Thịnh nói nửa chừng cũng bức cho nóng nảy phát ra, không nói gì níu lấy cổ áo em trai: "Duy nhất một lời, nói cho chị biết toàn bộ, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? !"

Bị khí thế kia dọa một trận, Tịch Thịnh ngược lại vẻ mặt sợ hãi đứng lên: "Em nói, chị cũng đừng đánh em..."

Thì Nhan hơi nhếch môi, cố đè xuống lo âu, gật đầu một cái.

"Em lừa gạt anh ta nói chị cùng em ở Vô Tích làm lễ mừng năm mới, hai ngày này trời mưa, đoán chừng là đường xá trơn trợt, anh ta ở Thượng Hải chạy tới, trên đường đi xảy ra tai nạn xe cộ."

Tiếng nói vừa dứt, túi của cô nện ở trên mặt hắn, Tịch Thịnh tránh né không kịp, kêu đau: "Chị đã nói không đánh em mà!"

Mặt mày cô ép tới cực thấp, con mắt âm u: "Chị đây từ trước nói không giữ lời."

Tịch Thịnh ủy khuất xoa mặt, Thì Nhan buông tay ra, trượt đến trên cánh tay hắn lần nữa nắm chặt, một giây kế tiếp liền lôi hắn ra cửa: "Bệnh viện nào?"

"Không biết..."

Cô nghe vậy mắt phóng mũi đao, thấy lại muốn bị đánh, Tịch Thịnh vội vàng bổ sung: "Em chỉ biết thương thế của anh ấy vừa tốt một chút, liền lại đi ra ngoài tìm chị. Em đều nói với anh ta coi như lưu manh cũng không đấu lại chị, anh ta cứ không tin. Sau đó Bùi Lục Thần lại liên lạc với anh ấy, cũng không biết nói cái gì, anh ấy ra cửa lại không thấy có trở về nhà chúng ta chờ chị."

Còn có thể đi ra ngoài tìm người, đoán chừng bị thương cũng không nặng, Thì Nhan nhẹ một hơi, nhưng vừa để xuống lòng của một giây kế tiếp lại níu chặt: "Bùi Lục Thần? Lúc nào gọi?"

"Mới hôm qua, thời điểm đêm 30."

Thì Nhan từ trước không cho là Bùi Lục Thần có thể làm chuyện tốt gì, cô lật túi tìm điện thoại di động, lại thấy có cuộc gọi nhỡ, cô tìm được tên Trì Thành vội gọi lại, tiếng chuông lập tức điên cuồng công kích vang lên, không người nào nghe.

Nghe âm thanh đơn điệu của điện thoại, Thì Nhan có dũng khí tự làm tự chịu cảm giác vô lực.

Cô phải về nhà Trì Thành, Tịch Thịnh muốn cùng đi, Thì Nhan cự tuyệt.

Tịch Thịnh theo đuôi đến bên ngoài cửa thang máy, lấy lòng cười: "Xem em giúp Trì Thành chăm sóc hai ngày..."

Thì Nhan một chữ cũng không nghe, trước mặt hắn đè xuống nút đóng cửa.

Nhà trọ Trì Thành, vắng ngắt, không có một bóng người. Đầu năm mồng một, Thì Nhan tự làm cho mình gói mì ăn liền.

Ngoài phòng tựa hồ có động tĩnh, cô lập tức vất đũa xuống chạy hướng cửa trước.

Cửa mở ra, Trì Thành bên ngoài đang cùng cô mặt đối mặt, dĩ nhiên, còn có trên tay anh dắt Nhiễm Nhiễm.

Nhìn thấy cô, trên mặt anh không có lo âu, không có cấp bách, không có gì cả, chỉ là trắng bệch như tờ giấy.

Hai người lớn nhìn nhau trầm mặc, lên tiếng trước chính là Nhiễm Nhiễm: "Chúc mừng năm mới. Chúc mừng phát tài..." Nói qua liền hướng Thì Nhan vươn tay ra.

Lúc này Thì Nhan đang nhìn băng gạc trên đầu Trì Thành mới dời mắt, có chút không rõ cho nên nhìn chằm chằm vào tay đứa bé.

Trì Thành giúp đứa bé thay dép, lần nữa ánh mắt dừng ở trên mặt Thì Nhan, hơi lạnh: "Đây là Tịch Thịnh dạy em phương pháp muốn bao tiền lì xì."

Đứa bé kia cũng thủy chung mặt không chút thay đổi, ngửa đầu nhìn cô, tay còn duỗi tại chỗ. Thì Nhan bất đắc dĩ, chỉ đành phải đi lấy bao tiền mừng tuổi.

Trong hộp trang sức trong tủ Thì Nhan tìm bao tiền lì xì, Trì Thành cũng vào phòng ngủ, cũng là trực tiếp vào phòng giữ quần áo, Thì Nhan chưa kịp nói với anh hơn nửa câu.

Cô đến cửa phòng giữ quần áo thì Trì Thành mới vừa cởi xuống áo, giữa ngực trần trụi và bụng quấn băng gạc, Thì Nhan trong lòng xót xa, cô sững sờ chốc lát, anh đã thay đồ mặc ở nhà.

Thì Nhan ngăn người ở cửa, anh liền sẽ không có thể đối với cô làm như không thấy.

Người đàn ông này, vẻ mặt lúc này Thì Nhan rất quen thuộc, bọn họ lần đầu gặp nhau, cũng như 5 năm sau gặp lại, anh chính là giống như bây giờ, lạnh nhạt mà xa cách, coi cô như người xa lạ.

Đắn đo cân nhắc mãi mới mở miệng: "Anh ngày hôm qua, đi tìm em?"

Trì Thành nghe vậy sửng sốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!