Chương 28: (Vô Đề)

Nhiễm Khiết Nhất tình trạng ổn định rất nhiều, cả đám thầy thuốc cùng y tá cũng rời phòng bệnh đi. Trì Thành thủy chung ngồi ở góc trên ghế sa lon, trầm mặc.

"Trì Thành."

Nhiễm Khiết Nhất kêu một tiếng, Trì Thành mới ngước mắt nhìn cô ta, như cũ không nói lời nào.

Nhiễm Khiết Nhất không chịu nổi sự lạnh nhạt của anh như vậy đưa mắt nhìn, do dự một chút nói: "Em muốn uống nước."

Trì Thành theo lời rót chén nước đưa cho cô ta, sau cũng không rời đi, mà là kéo cái ghế, trực tiếp ngồi ở giường bệnh bên cạnh.

Nhiễm Khiết Nhất sắc mặt vui mừng miêu tả sinh động một chút, Trì Thành cũng đúng lúc này mở miệng: " Nhan Nhan nhà tôi tính tình nóng nảy, nói chuyện có chút ngang, thật ra thì cô ấy cũng không có ác ý gì."

Âm sắc của anh vững vàng ngoài dự tính, trên mặt càng thêm một mảnh lạnh nhạt. Nhiễm Khiết Nhất bỗng dưng ngừng thở, nhìn chằm chằm vào anh, một hồi lâu mới cưỡng ép mình hỏi ngược lại: "Anh mới vừa rồi ở ngoài phòng bệnh đã nghe cô ấy nói với em mấy cái lời kia sao ?"

Anh cụp mí mắt xuống, coi như là cam chịu.

"Cô ấy hận em không thể chết ngay lập tức, vậy mà có thể kêu không có ác ý?" Nhiễm Khiết Nhất thanh âm bắt đầu run rẩy, ánh mắt giòn đến vừa đụng liền bể.

Trì Thành đối với lần này từ chối cho ý kiến, chỉ nói: "Tính khí nóng nảy của cô ấy đều do anh cưng chiều mà ra , anh nên thay cô ấy hướng em nói xin lỗi."

Trì Thành vẫn như cũ mỉm cười, nhưng Nhiễm Khiết Nhất nhìn gương mặt tươi cười của anh chậm chạp rơi vào hầm băng.

Anh từng cho là có thể sắp xếp ổn thỏa quan hệ mọi người, kết quả chỉ có thể chứng minh anh đánh giá cao mình, nếu như cần phải tổn thương nhất, vậy anh chỉ có thể ——

Trì Thành đứng lên, khom người thay Nhiễm Khiết Nhất chỉnh lại góc chăn, theo sát phía sau chăm sóc từng li từng tí, cũng là quyết định một câu: "Dưỡng bệnh cho tốt, chúng tôi về sau cũng sẽ không trở lại quấy rầy em."

Nhiễm Khiết Nhất ngơ ngác.

Cô không có nghe lầm, anh nói là"Chúng tôi" ...

"Bang" một tiếng, vỡ vụn không chỉ có cốc nước trong tay rơi xuống đất, còn có ánh mắt không thể tưởng tượng nổi của cô ta.

Nhiễm Khiết Nhất khó khăn tìm về thanh âm của mình: "Anh cam kết sau này chăm sóc em ..."

Trì Thành xoa nhẹ mái tóc Nhiễm Khiết Nhất, hình ảnh trong đầu hiện ra là má phải Thì Nhan sưng đỏ, "Anh cũng đã từng cam kết qua không để cho bất luận kẻ nào tổn thương cô ấy."

Anh chỉ là bình tĩnh trần thuật sự thật, không thấy nửa điểm tức giận, chỉ bình thản nói , làm Nhiễm Khiết Nhất đọc ra một câu: Anh, muốn vĩnh viễn rời xa cô.

Nhiễm Khiết Nhất phản ứng bắt lại cánh tay của anh, nhưng chỉ là bị anh đẩy tay ra.

"Ba anh thấy không phải hộ lý chỉ định lại không yên tâm, về sau đổi hộ lý cao cấp của ông chăm sóc em. Anh biết em cùng mẹ kế quan hệ không tốt, anh mang Nhiễm Nhiễm đi cùng, sẽ không đưa nó trở về Singapore, điểm này em yên tâm."

Nhiễm Khiết Nhất nhìn người đàn ông này đi tới bên cửa, bước chân của anh vẫn tao nhã, bình tĩnh như vậy, khí tích tụ ở ngực không cách nào thoát ra, cô ta bỗng nhiên phất tay đấy rơi đồ vật đặt trên tủ đầu giường: "Trì Thành làm sao anh có thể tuyệt tình như vậy?"

Giọng nói Trì Thành bình tĩnh kỳ dị lấn át chứng cuồng loạn của cô ta, ở trong không khí vọng về, thật lâu không ngừng: "Anh hiện tại mới phát hiện ra mình thật ra thì không có năng lực bảo vệ mọi người, nếu như vậy, anh cũng chỉ có thể lựa chọn ích kỷ."

"Cạch" , cửa phòng khép lại, Nhiễm Khiết Nhất cảm thấy đó thanh âm bị phán tử hình của người đàn ông này cho mình.

Trì Thành đứng ở trên hành lang nghiêng dựa tường, tự trách lại giống như vũng lầy, cắn nuốt sạch tâm trí mình.

Trời bên ngoài bắt đầu thay đổi, bất giác mưa như trút nước, tiếng mưa như tiếng vang kéo thần trí Trì Thành trở về, anh đứng trên hành lang nhanh chóng đi xuyên qua, hướng bãi đậu xe đi đến.

Trì Thành lên xe đã là lúc cả người ẩm ướt, anh mở cần gạt nước ra, đang muốn phát động xe, bất ngờ trông thấy dừng ở cách đó không xa, xe của Thì Nhan.

Trì Thành cả người căng thẳng, lập tức gọi điện thoại cho Thì Nhan.

Cô không nhận.

Xe thể thao màu bạc lao nhanh giữa màn mưa như trút, Bùi Lục Thần không nhịn được nghiêng đầu nhìn Thì Nhan một cái, chỉ thấy người phụ nữ này nhắm hai mắt ôm dây nịt an toàn, mặc dù mặt không chút thay đổi, động tác ngủ lại như trẻ con.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!