Chương 27: (Vô Đề)

"Cô dùng 50 nhiều ngày sẽ phá hủy 5 năm tôi cố gắng, tôi làm sao có thể không hận cô?"

Nhiễm Khiết Nhất trong tươi cười nói, Thì Nhan như bị sét đánh.

Cô rõ ràng là đứng, nhưng từ trên cao nhìn xuống cô ta, lúc này lại hốt hoảng luống cuống như vậy.

Nhiễm Khiết Nhất cùng một người nhưng lại mang một dáng điệu khác: "Cô biết thì như thế nào? Cùng loại giống như cô ích kỷ cùng vì tư lợi, sẽ đem thân phận của Nhiễm Nhiễm nói cho Trì Thành?"

Thì Nhan bỗng nhiên cảm thấy buồn nôn, thứ gì ở trong dạ dày tựa như lật khuấy, chua mà khổ cảm xúc nghẹn ở cổ họng, làm cho cô không cách nào thành lời.

Thanh âm Nhiễm Khiết Nhất , xé ra màng nhĩ của cô, thẳng đến tim: "Phải biết, cô không có nhiều khoan dung cho Nhiễm Nhiễm, Trì Thành lại có bao nhiêu tình cảm không bỏ được nó."

Thì Nhan trong dạ dày nóng bỏng, liên lụy đến bụng cũng mơ hồ nóng rực, cô khống chế được mình, một điểm lý trí cuối cùng làm cô thấy rõ Nhiễm Khiết Nhất suy yếu mà bệnh hoạn trên mặt, người thắng này dương dương tự đắc: "Tôi lại muốn nhìn một chút, cô cả đời bảo vệ một bí mật như vậy, sẽ có nhiều đau khổ..."

******

Trì Thành đưa Trì Thiệu Nhân ra khỏi bệnh viện, cha con hai người một đường không lời.

Gió thổi lạnh lùng, đêm tối tiếp cận, một cuộc mưa gió vô cùng cấp bách.

Tài xế đã lái xe của Trì Thiệu Nhân đến ngoài cửa bệnh viện chờ đợi, Trì Thiệu Nhân lên xe mới nhớ tới sự kiện, ông hạ cửa sổ xe xuống, gọi Trì Thành lại.

Trì Thiệu Nhân âm sắc, ở nơi này trong gió rét nghe tới khác thường thấu xương: "Khiết Nhất hiện tại như vậy, đừng để nó lo lắng, chính anh hãy mau đem chuyện hôn nhân giải quyết thỏa đáng."

Trì Thành trên mặt đau khổ, "Đó là chuyện riêng của con."

"Chung thân đại sự không phải là trò đùa, người phụ nữ kia cùng Trì gia chúng ta sẽ không có thừa nhận."

Trì Thành cười yếu ớt, nụ cười lơ lửng ở ngoài mặt, không để trong đáy mắt: "Cô ấy là người phụ nữ của con. Bất kể ba có thừa nhận cô ấy làm con dâu hay không, cũng không thay đổi được sự thật này."

Người đàn ông đón gió mà đứng, vạt áo khoác như cờ xí tung bay.

Nói xong không hề lưu lại, trực tiếp quay người.

Sự thật? Không cải biến được?

Trì Thiệu Nhân mặt không chút thay đổi kéo lên cửa sổ xe: "Lão Hạ, lái xe."

Xe vững bước gia tốc, Trì Thiệu Nhân còn nói: "Đưa tôi đến phi trường, sau đó anh đi nơi ở cũ đem ghi âm năm đó tìm ra, rồi sớm giao cho Trì Thành."

"Vâng ... Băng ghi âm lúc Thì tiểu thư tìm ngài?"

"Đúng."

******

Ở nơi trắng thuần tinh khiết này , trong phòng bệnh, Thì Nhan từng điểm từng điểm rơi vào bóng tối.

Cô muốn nôn mửa, cố đè xuống; muốn run rẩy, cũng hung hăng dằn xuống.

Thì Nhan nghe được thanh âm rất vững vàng từ trong miệng mình ra ngoài, chỉ cảm thấy xa lạ: "Nhiễm tiểu thư, cô không phải dùng kích động tôi."

Nhiễm Khiết Nhất trong mắt nghi ngờ chợt lóe, làm như không thể lý giải cô làm sao còn trấn định tự nhiên như thế.

Thì Nhan chậm rãi dạo bước qua, nụ cười giắt khóe miệng, vẻ mặt vô hại: "Đều nói, người đến lúc sắp chết, lời nói cũng thiện, mặc dù cô không như vậy, nhưng Thì Nhan tôi tuyệt sẽ không cùng người sắp chết đánh nhau."

Nhiễm Khiết Nhất trợn hai mắt trừng trừng, giơ tay chính là một bạt tai, Thì Nhan tay nắm ở bên người đang run, đến nỗi cô không cách nào khắc chế ngay cả tay người bệnh cũng bắt không được.

"Ba——!" Vang dội một cái tát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!