Thì Nhan không có tâm tình, cũng là không muốn đi, "Buổi tối muốn làm việc, về nhà ăn mỳ ăn liền là được."
Trì Thành dừng lại, tay đè ở trên hộp số, sẽ phải quay đầu, nhưng đột nhiên lông mày anh trầm xuống, dứt khoát tiếp tục đi về phía trước. Xe Trì Thành dừng ở quán cơm thường đi.
Thì Nhan không muốn xuống xe, anh liền thay cô mở cửa xe, cũng chờ ở bên ngoài, cô lúc này mới bất đắc dĩ cùng anhđi vào, tư thái miễn cưỡng.
Đang ăn, điện thoại di động của anh rung , Trì Thành nhìn điện thoại di động một cái, lại liếc nhìn cô một cái, đứng dậy ra ngoài nghe.
Thì Nhan thấy thế, lúc này thì để xuống chiếc đũa, chờ anh tiếp điện thoại xong trở lại, cô nói: " Tôi ăn no rồi."
Nói xong cũng đứng dậy muốn đi, bỗng dưng cánh tay căng thẳng, bị anh kéo lại.
"Ầm ĩ đủ chưa?" Thanh âm của anh thấp, có thể nghĩ ra biểu tình ra sao.
"Mới vừa rồi ai gọi điện thoại cho anh?"
"..."
"Nhiễm Khiết Nhất?"
"..."
"Cô ấy tìm anh làm gì?"
Thì Nhan muốn bỏ tay anh ra, thoát không nổi, lại đá anh, Trì Thành chếch thân tránh, theo cô ngồi xuống, chợt đem đai lưng áo khoác của cô rút ra, đảo mắt liền đem đôi tay cô cột vào trên ghế ngồi.
"Buông tôi ra!" Cô tránh không được đai lưng, cả người ngồi ở chỗ đó làm ầm ĩ.
Trì Thành đã ở đối diện ngồi xuống, cúi đầu ăn cơm. Cho đến khi ăn xong, muốn tính tiền, phục vụ cầm giấy tờ đi vào, thấy người phụ nữ bị trói ở nơi này, nhất thời kinh ngạc.
Trì Thành khom người muốn thay cô cởi ra đai lưng, Thì Nhan lập tức nhấc chân, rốt cuộc cũng thành công đá phải anh, Trì Thành bị đau, khẽ cau mày, lui về phía sau một bước, cách xa cô một đoạn.
Anh dùng khăn ăn ấn ấn khóe miệng, hướng người phục vụ kia cười, giải thích: "Tình cảm vợ chồng thật thú vị..."
Trói người thêm đá cũng coi là tình vợ chồng thú vị? Phục vụ không biết làm gì, cầm thẻ tín dụng đi ra.
Anh cởi dây ra, thấy hai cổ tay cô ửng đỏ : "Đau không?"
Cô cắn răng nghiến lợi: "Khốn kiếp."
Vừa nói vừa muốn đá anh, cũng không được như ý, Trì Thành ôm cô lên cao chân không chạm đất, cười như không cười chỉ chỉ phục vụ cầm sổ sách đi vào: "Chớ dọa người ta."
Thì Nhan nghiêng đầu giữ cửa bên, phục vụ mặt lộ vẻ xanh xao. Cô nhịn xuống khẩu khí này, đẩy anh ra, chợt đi ra khỏi phòng.
Cô bước nhanh đi ở đằng trước, Trì Thành thoải mái nhàn nhã đi theo phía sau, cô không muốn lên xe của anh, anh lại chậm tốc độ xe, vẫn đi theo bên người cô.
Trì Thành một tay cầm tay lái, một tay hạ xuống cửa sổ xe: "Lên xe, bên ngoài quá lạnh rồi."
Cô không để ý tới.
"Mới vừa rồi, nghe điện thoại là Nhiễm Nhiễm gọi cho anh. Mẹ con họ ngày mai đi chuyến bay trở về nước."
Thấy cô nghe vậy dừng lại bước chân, Trì Thành bất đắc dĩ mà thoải mái cười cười, anh dừng lại xe, không ngờ cô chỉ là thình lình thoát ra một câu: "Vậy ngày mai tôi có phải sẽ từ nhà anh chuyển ra hay không?"
"Anh đã tìm được căn phòng tốt cho mẹ con họ rồi."
Cô vẫn gật đầu một cái, Trì Thành cho là cô rốt cuộc tha thứ, mở ra ghế cửa trước đợi cô, vừa gặp xe taxi phía sau tới, thế nhưng tay cô vừa nhấc, cản lại taxi liền hướng phía bên trên ngồi.
Trì Thành nóng giận trực tiếp xông lên ót, bỗng dưng tăng tốc đuổi theo, bắt kịp phía sau vượt qua cua một vòng, giẫm ga, Cayenne để ngang trước xe taxi, ép ngừng nó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!