Trì Thành đi suốt đêm trở về Thụy Sĩ, dĩ nhiên, còn có Thì Nhan.
Đối đãi người ngoài, anh từ trước là tỉnh táo đến thái độ gần như hờ hững, vì vậy khi quá cảnh kiểm tra thì thấy người đàn ông này thiếu chút nữa bởi vì thị thực có chút vấn đề cùng nhân viên công tác suýt đánh nhau, Thì Nhan đứng ở một bên, trong lòng nhất thời lạnh thành một mảnh.
Trước một khắc, bọn họ còn vùi ở trong phòng khách sạn ôn tân hôn vợ chồng, giờ khắc này, Thì Nhan nhưng mà lại nhìn anh, như nhìn người không quen biết cùng một loại.
Nhiễm Khiết Nhất xảy ra chuyện lúc trượt tuyết, được nhân viên cứu hộ tìm được, đã thở gần như thoi thóp một hơi, bọn họ chạy tới bệnh viện, trong phòng nhỏ cùng một mặt thủy tinh phòng vô khuẩn ngăn cách, thấy đứa bé tầm 4, 5 tuổi ngồi.
Đứa bé đang đang cầm IPad chơi, nghe động tĩnh, nhìn sang.
Cùng ánh mắt đứa bé kia đụng nhau, một cái chớp mắt, huyệt thái dương Thì Nhan "Bộp" giật mình, đứa bé kia cũng đã nhảy xuống ghế sa lon, hướng Trì Thành chạy tới.
" Chú Trì..." Chính là âm thanh của cú điện thoại lúc ấy, giòn tan, mang theo chút lệ thuộc.
Trì Thành ôm đứa bé đi tới trước tường thủy tinh, Nhiễm Khiết Nhất đang hôn mê .
Bác sĩ chủ trị đem Trì Thành đi, Thì Nhan cùng đứa nhỏ đơn độc này ngồi chung một chỗ, là đứa bé này rất lạnh lùng, không có vẻ mặt, không nói lời nào.
"Cháu là... Nhiễm Nhiễm?"
Cô hỏi như thế, đứa bé bả vai chấn động, nghiêng đầu xem xem cô, chợt cau mày, từ trong túi xách lấy ra một bình nước hoa nhỏ, hướng về phía Thì Nhan, phun khắp người.
Thì Nhan vội vàng che miệng lại, như cũ không cản được mùi nước hoa nồng nặc xông vào mũi. BabyTouch, trên người Trì Thành ngẫu nhiên xuất hiện qua mùi này một lần.
"Your scent was terrible."
Là một đứa bé xinh đẹp, Anh văn cũng nói trôi chảy, nhưng Thì Nhan nhìn lần đầu cũng không thích, cô chợt đứng lên, sập cửa đi ra.
Trên hành lang thong thả bước qua lại, soi rõ bóng người trên mặt đất, tiếng giày cao gót "Lộc cộc lộc cộc" vang, thấy trên cửa phản chiếu hình ảnh tiều tụy của mình, Thì Nhan đột nhiên cảm thấy đây tất cả là buồn cười dường nào.
Có một cỗ sức lực sau ôm cô, cô không còn hơi sức quay đầu lại.
"Có phải rất mệt hay không?"
Cô không đáp.
"Em tìm khách sạn nghỉ ngơi trước đi, một mình anh ở chỗ này coi chừng là tốt rồi."
Thì Nhan liếc nhìn trên kính thủy tinh phản chiếu, chán ghét hai chữ tựa như viết ở trên mặt, rõ ràng như vậy. Thì Nhan lấy cùi chỏ đẩy anh ra, xoay người, mặt đối mặt, "Phiền anh giải thích một chút."
Anh làm động tác cau mày cùng đứa bé kia cơ hồ giống nhau như đúc.
"Anh đã gặp qua họ, lúc chúng ta rời đi Thụy Sĩ ngày đó, có đúng hay không?"
Anh khẽ rũ xuống tầm mắt.
"Tại sao muốn lừa gạt em?" Cô khó khăn cười xuống.
Anh chỉ là than thở.
"Em một mực trước mặt của anh làm bộ như không biết cô ta có con gái..."
Nữ nhân này đã định tội cho anh, Trì Thành chợt cảm thấy phiền não, thiên ngôn vạn ngữ phải nói, lại khổ sở không tìm được câu thích hợp, cuối cùng, anh chỉ lạnh nhạt nói: "Anh làm thế, chính là sợ em giống như bây giờ suy nghĩ lung tung."
Thì Nhan trực tiếp ngồi vào trên ghế dài, một bộ ngồi nghiêm chỉnh tư thái: "Hiện tại vừa đúng, anh đem nguyên nhân hậu quả cũng nói ra cho em biết, không cần giấu giếm, em bảo đảm, không hề suy nghĩ lung tung."
Trì Thành nhất thời đứng thẳng bất động, vẻ mặt tựa như đấu tranh, trì hoãn, anh đi từng bước tới gần Thì Nhan, đứng lại ở trước mặt cô.
" Thời điểm anh ở Singapore đi công tác, gặp họ, đó cũng là ta lần đầu tiên thấy đứa bé kia."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!