Trên mặt anh, lạnh lùng kiên quyết trong nháy mắt tan rã, trong mắt rõ ràng viết không thể tưởng tượng nổi.
Thì Nhan không đúng đắn nghiêng đầu, dáng vẻ lại có chút dí dỏm: "Thế nào? Không vui?"
Trì Thành lông mày nhíu một cái, một giây trước tựa như đấu tranh, một giây kế tiếp, đột nhiên kéo mạnh tay của cô, dắt cô căng chân chạy như điên, cửa đều quên đóng.
Thì Nhan bị một đoạn như vậy, cô đã là thở hồng hộc, suýt nữa ngã nhào, thật vất vả níu lại anh, cơ hồ cả người vắt trên cánh tay anh: "Anh làm gì thế?"
Hai người tựa hồ cũng không thể đạt thành nhất trí, cho nên bộ dáng anh như cũ có chút không rõ: "Em không phải nói là muốn kết hôn sao? Đương nhiên là trở về Thượng Hải kết hôn."
Một khắc kia, Thì Nhan da đầu cũng mơ hồ tê dại, thấy cô nâng trán không lên tiếng, Trì Thành lấy điện thoại di động ra: "Anh trước đánh điện thoại book vé máy bay."
Vừa nói vừa ấn dãy số, Thì Nhan bị một câu nói của anh thức tỉnh, vội vàng kéo điện thoại di động của anh xuống.
Thật là nhanh gọn trôi chảy, Thì Nhan có thể bị hành động của người này dẫn đến kinh ngạc.
Trì Thành nhìn ánh mắt do dự của cô, mới vừa rồi còn bởi vì hưng phấn mà mơ hồ phấn khởi, lúc này mặt mày nhất thời trầm xuống: "Thì tiểu thư, em chơi đùa anh phải không?"
"Anh, thật, muốn kết hôn với em?" Thanh âm của cô, chính mình nghe tới cũng không đủ chân thiết.
Trì Thành là thật bất đắc dĩ, đỡ vai của cô, sợ cô té thật, từ từ phun ra hai chữ: "Nói nhảm."
Giọng nói vừa dứt liền tỉnh ngộ lại, Trì Thành còn có chút thật không tin, ánh mắt mang một ít do dự: "Em nhắc tới kết hôn, chỉ là vì thử dò xét anh?"
Thì Nhan chột dạ tột đỉnh, nắm điện thoại di động của anh không buông tay.
Tay Trì Thành ở trên vai cô nắm chặt, mới chịu đựng lúc này không có phẩy tay áo bỏ đi, miệng bộc chữ thô tục.
Rõ ràng cô mới là kẻ khởi xướng, nhưng trong phút chốc tựa như tất cả đều rối loạn, Thì Nhan nghĩ tới nghĩ lui đều tìm không thấy biện pháp ứng phó.
Vừa nhấc con mắt chỉ thấy anh bộ dạng ẩn giận, ép khí thấp đến điểm giới hạn.
"Em không phải mới vừa đi ngắm cảnh, mà là đi tìm Nhiễm Khiết Nhất."
Người phụ nữ này rốt cuộc lựa chọn thẳng thắn được khoan hồng, vả lại mở to hai mắt làm bộ vô tội, Trì Thành hết cách với cô, lấy chính mình càng không biện pháp, bị loại nhìn van xin của cô, tích tụ cùng lo lắng cứ như vậy tan thành mây khói.
Lúc này đổi lại, Thì Nhan sợ anh xoay người rời đi, vội vàng bắt lại cổ tay của anh: "Em vừa nghe nói Nhiễm Khiết Nhất có con gái, cả người cũng rối loạn, anh cũng biết em dễ kích động."
Trì Thành sắc mặt ngưng tụ, "Con gái?"
Không hề chớp mắt, Thì Nhan quan sát phản ứng của anh, thấy anh bày ra vẻ mặt như vậy, rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, giọng nói cũng không kéo căng nữa: "Vừa hỏi mới biết đó là con gái nuôi của cô ta."
"Đừng nói với anh, em hoài nghi đó là con anh." Trì Thành tức giận cũng cười, nhưng giọng nói vừa rơi xuống, tựa như là nhớ tới cái gì, bỗng dưng ngẩn ra.
"Được rồi, em thừa nhận sai lầm." Thì Nhan tròng mắt chỉ lo làm dạng thuận theo, bỏ lỡ sợ sệt chợt lóe rồi biến mất của anh.
"Em cũng là quá quan tâm anh mới phạm vào hồ đồ, đừng nóng giận có được hay không?"
"..."
Thì Nhan không lấy được đáp ứng, tâm tư xoắn xuýt, vén mắt thấy anh, anh cũng không khác thường, vẻ mặt mặc dù kiên quyết lạnh lùng, nhưng mặt mày cuối cùng dịu dàng lại: "Nói đi nói laị, tát nước ra ngoài, Thì tiểu thư, thỏa thuận ngoài miệng cũng có luật pháp đem sức lực phục vụ , lúc nào thì mang anh đi ra mắt cha mẹ vợ?"
Cha mẹ vợ... Thì Nhan người giống như bị đạp trúng quả bom, mơ hồ có tiếng phá hủy buồn buồn ở trong lồng ngực vang vọng.
Không chỉ có như thế, còn có phiền toái hơn, cha mẹ anh...
"Anh cũng biết em nhập quốc tịch Mỹ, thủ tục kết hôn ở trong nước, tựa hồ rất nhiều hạn chế. Hiện tại cũng..." Thì Nhan làm bộ nhìn đồng hồ đeo tay, căn bản không cố nhìn đến là mấy giờ, "Cũng đã trễ thế này, nghĩ về phòng trước ngủ đi."
"Thì Nhan ——" Trì Thành gọi cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!