Từng giọt mồ hôi của anh dỏ xuống ngực cô, âm thanh trầm thấp dính dấp ra một tia khó nhịn, "Có phải lại sốt lên hay không? Bên trong, rất nóng..."
Thì Nhan đẩy anh: "Em đói bụng, không cần mà." Nói xong lại bị chút phá thành mảnh nhỏ, nghe được anh "A" một tiếng bật cười: "Không phải đang cho em ăn sao?"
May mà một khắc kia giác quan Thì Nhan toàn bộ bể tan ra, thậm chí đưa tới trong đầu một hồi hôn mê, nếu không, cô nhất định sẽ mắc cỡ bóp chết anh.
Cô thật sự đói bụng, khi cuối cùng anh đem bữa ăn tối mang lên bàn, cô trực tiếp xiên thịt bò bít tết cắn.
Trì Thành vì cô rót ly rượu đỏ, "Chậm một chút, đừng gấp."
Lúc anh ngồi đối diện cô thì cô đã ăn xong rồi, uống một hớp rượu đỏ, lấy khăn ăn ấn ấn miệng, lúc này mới ngẩng đầu nhìn anh, mặt đã đổi sang vẻ nghiêm trang: "Nói đi, anh và Nhiễm tiểu thư, đã làm chuyện gì thật có lỗi với em."
Anh cười lắc đầu, hết sức bất đắc dĩ.
"Vậy 5 năm này, đóng giả làm bạn gái của anh, có hay không?"
Trì Thành dùng dao nĩa cứng nhắc ưu nhã cắt thịt bò bít tết: "Cái người này sao vội vã ăn no, là vì còn hơi sức gặng hỏi?"
"Trì tiên sinh, chớ nói sang chuyện khác."
Trì Thành dừng lại, dứt khoát để dao nĩa xuống, đôi tay chống cằm bình tĩnh nhìn cô: "Không có."
"Đối tượng mờ ám?"
"Không có."
"Tình một đêm?"
"Cũng không có."
Cô lúc này mới cười cười, ngửa người dựa vào ghế, thoải mái nhàn nhã uống rượu.
Trì Thành động tác không thay đổi, vẫn như cũ không hề chớp mắt nhìn cô: "Vậy còn em? Bạn trai, đối tượng mờ ám, người theo đuổi, tình một đêm?"
"Người theo đuổi thì nhiều, chính là vẫn không có nhìn được vào mắt ." Cô tự cho mình bộ dáng siêu phàm xem ra có chút tức cười.
"Bùi Lục Thần điều kiện rất tốt."
Anh đột nhiên toát ra câu này, thử dò xét lại không giống thử dò xét, càng không tính là khen tặng,
Thì Nhan nhún nhún vai: "Nhiễm Khiết Nhất điều kiện cũng không tồi!"
Lại có chút tan rã trong không vui.
Đêm khuya ôm nhau ngủ, Thì Nhan nhưng vẫn không cách nào ngủ, tiếng vang máy điều hòa không khí rất nhỏ lại cũng cảm thấy có chút phiền lòng, lật người đối mặt với người đàn ông này.
Thật là càng ngày càng không hiểu biết anh rồi, đây coi là chuyện không được tốt lắm?
Chỉ ở nhà 3 ngày 3 đêm, thật sự không giống phong cách làm việc điên cuồng của cô, sau nửa đêm mơ mơ màng màng ngủ, cho đến sáng sớm cô mới tỉnh lại , Thì Nhan nhẹ nhàng kéo tay anh đang đặt ở ngang hông mình, xuống giường, cố gắng không đánh thức anh.
Cô rửa mặt, thay xong quần áo, cầm bản vẽ, rón ra rón rén mà đi.
Thì Nhan chỉ có số điện thoại Yết Thấm ở Mĩ, thử gửi dòng tin ngắn hẹn cô ta ra ngoài.
Ai ngờ không được mấy phút, Thì Nhan liền nhận được tin tức trả lời.
Yết đại tiểu thư này về nước cũng không có từ bỏ quán ăn đêm yêu thích, sáng sớm mới từ quán ăn đêm ra ngoài, nhận được tin nhắn của Thì Nhan thì đang chuẩn bị đi ăn điểm tâm.
Thì Nhan ở chỗ Hưng Quốc tự phục vụ bữa sáng tìm được cô ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!