Thì Nhan thu thập xong đồ muốn đi, lại bị ngăn lại: "Anh đã thay em xin nghỉ bệnh tốt rồi."
Cô cố ý nhìn không hiểu tin tức trong mắt anh, "Em phải trở về Thì Dụ một chuyến, đem bản vẽ cho bọn họ."
Mới vừa làm bộ bước ra nửa bước, liền lại bị anh kéo trở lại, lồng ngực của anh dán lên lưng của cô: "Anh vì em tiết kiệm 3 ngày."
"Cho nên?"
Anh nhìn thấy cô nén cười, vội buông ra nhấc hông của cô lên, không khách khí từ phía sau khẽ cắn tai cô: "Cho nên 3 ngày này, em thuộc về anh."
Thì Nhan suy nghĩ một chút, cũng đúng, không thể thua thiệt anh, cũng không thể thua thiệt mình.
Định ngồi xuống hoạch định hành trình mấy ngày nay.
Cô thật lâu cũng không có ồn ào như vậy, mà anh, theo thói quen trầm tĩnh yên lặng mặc cô kéo đông kéo tây.
Thì Nhan đột nhiên nghĩ đến: "Có nhớ hay không, gần rạp chiếu phim, chúng ta đã thuê phòng nhỏ, có thể vui vẻ vô cùng trong gian phòng kia uống? Chỗ đó?
Trì Thành nhớ lại chốc lát. Có ấn tượng, nhưng: "Đã phá hủy, đại khái hai năm trước thôi."
Nhiệt tình tràn ngập trong nháy mắt liền bị dập tắt, Thì Nhan bản thân ồn ào không hiểu là chuyện gì xảy ra. Rạp chiếu phim đã bị dỡ bỏ, trí nhớ hay không, cũng là?
May mà Trì Thành chưa cho cô cơ hội suy nghĩ lung tung, anh ôm cô lên: "Đừng đi địa phương xa như vậy." Vừa nói vừa dắt cô đi ra cửa.
"Vậy chúng ta bây giờ muốn đi đâu?"
"Siêu thị."
Này địa điểm ước hẹn thật không có sáng ý, Thì Nhan đi theo đẩy xe mua đồ phía sau lưng anh, có chút chán đến chết. Cô đi giày cao gót 3 phân, đi thật không thoải mái, thấy anh cầm lên một miếng thịt bò bít tết muốn thả vào xe mua đồ, cười nói: "Buổi tối ăn cái này? anh chừng nào thì học làm được bữa ăn tây vậy?"
"Không phải là anh làm, " Trì Thành nhíu mày, động tác hơi có chút lười biếng, "Là em làm."
Thì Nhan dựa tủ lạnh, mắt vừa lườm: "Thì ra là anh muốn sai bảo em làm việc cực nhọc!"
Cánh tay dài của anh vòng qua ôm cô: "Đi thôi cô gái, làm việc cực nhọc nào."
"Chúng ta đi dạo siêu thị rồi, đi chỗ khác thôi." Thì Nhan có chút không tình nguyện.
Anh ôm bả vai cô ép cô đi: " Trong tủ lạnh nhà anh giống như không có gì cả, mua nhiều chút đồ ăn có lợi. 3 ngày này anh đều không muốn ra khỏi cửa."
"Ngây ngốc 3 ngày đều ở trong nhà làm cái gì?"
"Làm vận động." Trì Thành cúi đầu nhìn ngày tháng sản xuất trên gói thịt bò bít tết, mắt cũng không chuyển, ngoài miệng lại bổ sung, "Trên giường vận động."
Anh làm một bộ nghiêm chỉnh, thấy thế cặp mắt Thì Nhan toàn bộ híp lại, Tiểu hồ ly một dạng.
"Chân em có chút yếu, người đứng không vững, cái trán còn giống như có chút nóng. Chỉ sợ anh chỉ có thể làm vận động một mình ." Thì Nhan đỡ trán làm bộ yếu đuối.
Trì Thành biết cô đang nháo, hãy nhìn cô, chân đi giày cao gót cao đến dọa người, đại khái thật là mệt mỏi. Thì Nhan tay còn đặt trên trán liền bị anh, mặt kề mặt bóp chặt eo.
Cô làm bộ muốn đẩy anh: "Chớ làm loạn, chung quanh đều là..." Giọng chưa dứt, anh đã ôm lấy cô, không nói hai lời ôm cô vào xe chở đồ.
Lời phải nói của Thì Nhan toàn bộ rút về cổ họng, lại nghe anh vui vẻ nói: "Anh đẩy em đi, như vậy sẽ không mệt mỏi."
Chung quanh ánh mắt khách hàng đều kinh ngạc, Thì Nhan người tự nhận da mặt dày đều có chút ngượng ngùng. Cô muốn nhảy xuống xe chở đồ, thế nhưng lúc này anh lại đột nhiên tăng tốc.
Xe chở đồ đi xuyên qua giữa giá hàng hóa, tốc độ quá nhanh, tóc Thì Nhan cũng bị thổi lên.
Vì vậy, trong siêu thị to như vậy, chỉ nghe thấy một cô gái thét chói tai: "Anh chậm một chút!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!