Chương 11: (Vô Đề)

Thì Nhan không biết mình đến tột cùng kiềm chế thế nào còn có hơi sức tránh thoát người đàn ông này, nhưng khi cô tránh thoát anh, quăng máy vi tính chạy đến cửa thang máy, hơi sức di chuyển nửa bước lại không thật nữa.

Cô nhấn nút thang máy nghĩ, giờ phút này chỉ có một ý định: Rời đi nơi này .

Thì Nhan ngẩng đầu nhìn trên bảng báo con số đang nhảy, 11——12——13...

Đột nhiên trước mắt một trận biến thành màu đen.

Cô ngã xuống cửa thang máy.

******

Thì Nhan khi tỉnh lại, đầu rất đau, liền chớp mí mắt cũng cảm thấy cố hết sức.

Cô thật vất vả mở mắt, phát hiện mình nằm ở trên giường.

Nhìn chung quanh. Cảm thấy có chút xa lạ.

Có lẽ, cũng không phải là rất xa lạ.

Cái giường này, cửa này, phòng ngủ này...

Sau đó cô mới nghe được âm thanh của Trì Thành: "Tỉnh ?"

Thì Nhan đôi môi mấp máy, cuối cùng không có mở miệng.

Cô cảm thấy một bên giường lõm xuống, thân thể hơi lạnh đến gần cô, cánh tay bền chắc muốn đỡ cô ngồi dậy: "Nào, uống thuốc."

Thì Nhan cau mày lật người, thay đổi đưa lưng về phía hắn.

Trì Thành đưa tay tới, sờ sờ cái trán của cô, vẫn còn rất nóng, lại tìm sau tai cô sờ sờ, tuyến dịch lim

-pha đã tiêu sưng.

Anh rốt cuộc an tâm một chút.

Bị anh đụng vào, trên vai cô co rụt lại. Thật là phản ứng quen thuộc, Trì Thành thấy thế, sửng sốt.

Anh lần này sẽ không hỏi ý kiến của cô, cường thế lao lên, đưa lên chén nước, viên thuốc: "Đừng nóng nảy."

Ai ngờ, đầu cô hạ xuống, dựa theo đầu vai anh liền cắn. Tất cả oán hận đều muốn trút ra hết, cô dùng sức đến khi hàm cũng tê dại, trong miệng tựa hồ cũng chảy ra mùi máu tươi.

Trì Thành thực sự nhịn xuống, không nói tiếng nào. Cô rốt cuộc buông hàm răng ra, chân mày Trì Thành cũng không nhíu một cái: "Hiện tại bằng lòng uống thuốc đi?"

Cô chỉ là tức giận nhìn anh.

Chỉ nghe trong cổ họng người đàn ông này vô cùng đè nén trầm ngâm một tiếng, trong lúc bất chợt, anh túm chăn mỏng rơi trên người cô, ngậm viên thuốc, ngửa đầu dốc cạn nước, chứa ở trong miệng, nắm được cằm của cô liền hôn lên .

Anh chặt chẽ mà chắn lại miệng của cô, đầu lưỡi để viên thuốc xâm nhập vào miệng cô. Thì Nhan bất ngờ không kịp chuẩn bị, liền bị sặc nước, dùng chút hơi sức cuối cùng cũng đẩy anh ra.

Cô ho đến cong người, anh ngồi ở một bên lạnh lùng nhìn, rồi lại giơ tay lên thay cô vuốt tóc rơi ở thái dương.

Vốn đã bị ức chế đến đáy lòng chua xót lại hiện lên, cô ta giống như đã từng vô số lần làm như vậy, đem uất ức của chính mình nói cho anh: "Cô ta phá hủy bản vẽ của em".

Anh lúc đầu, sẽ an ủi, sẽ thương yêu, sẽ cùng cô trên đường, cùng một lần một lần ngồi xe buýt, sẽ nghĩ phương pháp để cho cô không quên nhanh, giờ phút này, anh chỉ nói: "Tôi không tin trong máy vi tính của cô không có bản dự bị."

Thì Nhan sửng sốt một hồi lâu.

Thì Nhan xuống giường, đi tìm y phục của mình, cô phải rời khỏi, còn sống ở chỗ này cô sẽ hít thở không thông. Người đàn ông này, vì mang cô về nhà, thay cho cô chiếc áo T

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!