Hạ Chee Vill nghe xong những lời nói của Shinah thì có phần ngạc nhiên, có vụ này sao? Sao trong kí ức của cô ko hề lưu trữ nhỉ? Năm học lớp 8… à mà ko, từ bé đến lớn mình đâu phải kẻ thích lo chuyện bao đồng đâu mà thấy người ta gặp nạn là cứu ngya chứ? Nhưng cũng đã 2 năm rồi, hơn nữa lúc đó đúng là đi đâu mình cũng có thói quen đeo bảng tên….
Nghĩ mãi một lúc mà vẫn thấy phân vân, Hạ Chee Vill lên tiếng hỏi Shinah:
" Anh có chắc người đó là em ko vậy? Có khi nào anh nhầm lẫn gì đó ko? Vì quả thực, em ko nhớ nổi mình đã từng cứu anh đấy!"
Hạ Vũ Phong đang im lặng nãy giờ như chỉ chờ câu nói này của Vill, vội nói:
" Rõ ràng là ăn nói linh tinh mà, em gái tôi chưa bao giờ có sở thích lo chuyện của người khác cả."
Trương Thành Quân giờ phút này đang hồi tưởng về quá khứ, cũng ko để ý ánh mắt về ẩn dụ đằng sau câu nói của Hạ Vũ Phong nên cười tươi:
" Ko đâu anh Phong, em thấy Vill cũng là 1 người rất tốt bụng mà, đâu phải kẻ lạnh lùng gì gì đó đâu chứ?"
Dĩ nhiên, chỉ 1 mình Trương Thành Quân là ko nhận ra ý đố của Hạ Vũ Phong, còn lại tất cả đều biết nên mới im lặng đồng loạt, thấy Trương Thành Quân lên tiếng. mọi người tự thấy đáng thương thay cho cậu ta.
Thảm thật mà!
Đang ko có chỗ để cho mình hạ hỏa, nghe Trương Thành Quân nói xong, Hạ Vũ Phong liền tiến lại gần TRương Thành Quân, từng bước từng bước .
Giờ thì nhận ra rồi, Trương Thành Quân đâu phải kẻ ngốc, cậu nhìn ra ánh mắt của mọi người và ngaaxmm kĩ lại câu nói của Phong, rõ ràng anh ấy có thể nói câu ấy trước đó nhưng lại nhất định chờ Vill nói ra câu kia mới lên tiếng, hẳn là có ý ko hài lòng và ko tin câu chuyện của Shinah.
Aizzza… mình đúng là ngu bất thình lình mà, sao lại làm ra chuyện mất lòng tin như vậy đc chứ? Trương Thành QUân vừa nghĩ đến vừa nhăn mặt.. ( mất long tin? Ở anh Phong á, anh làm gì có vị trí mà có lòng tin? :3)
Hạ Vũ Phong dừng lại ngay sát bên người Trương Thành Quân, nhếch mép cười nhẹ rồi nói:
" Sao? Cậu có ý kiến gì với câu nói của tôi à?"
Trương Thành Quân khẽ lắc đầu, cười duyên:
" Dạ ko, em chỉ định nói là 2 anh em anh rất có lòng nhân hậu"
" Có lòng nhân hậu? Cậu nghĩ chúng tôi là gì? Người nhện, siêu nhân hay superman? "
" Ko…em chỉ định nói…"
" Này Hạ Vũ Phong! Đừng chèn ép cậu ấy như vậy chứ? Cậu ta nói đúng mà.."
- ngay lúc Trương Thành Quân đang bị dồn vào chân tường thì Shinah đã lên tiếng giải cứu.
Trương Thành Quân đư ánh mắt cảm động nhìn về phía Shinah, người nhện hay siêu nhân gì gì dó trong lúc này, với Trương Thành QUân có lẽ là Shianh.
Hạ Vũ Phong quay đầu lại, nhìn thẳng tắp về phía Shinah, ánh mắt có chút gì đó sắc nhọn, nhưng lại chẳng thể ảnh hưởng gì đến thái độ bình thản vô tư của Shinah.
Mặc dù đang nhìn Shinah nhưng Hạ Vũ Phong lại hướng Hạ Chee Vill hỏi:
" Em có từng cứu cậu ta ko vậy?"
Nhưng mà… ánh mắt Hạ Vũ Phong có điều gì đó rất lạ, rất lạ.. dường như anh đang nhìn 1 kẻ có thể khiến cuộc sống của anh thay đổi vậy..
Hạ Chee Vill khẽ nhíu mày, chuyện gì đang xảy ra với Vũ Phong vậy? thái đọ của anh ấy …
Cô thầm hít một hơi, nhẹ hướng về phía Shinah hỏi:
" Tên đầy đủ của anh là gì vậy?"
" Jart Shinah"
Shinah đáp với vẻ mặt vô cùng tự nhiên, nhưng nếu có 1 ai nhìn anh ta thật chăm chú thì sẽ phát hiện ra vừa rồi.. trong ánh mắt anh ta thoáng qua một tia ngạo nghễ!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!