Chương 45: (Vô Đề)

Ông thầy giám thị nhìn những người xung quanh, càng cảm thấy ko thể mất mặt trước đám học sinh này đc, nên vẫn cố ý mắng Vũ Phong:

" Em tốt nhất nên tự nhận lỗi đi, đừng để tôi phải đưa em lên hội đồng nhà trường?"

Phong thở lạnh 1 hơi:

" Thầy bị điếc à? Em đã nói là em làm rồi, chẳng qua là có 1 tên tâm thần bấn loạn nào đó đã lấy của em thôi, thay vì đứng đây chỉ trích em, sao thầy ko cùng em di tìm đi.."

" Em nghĩ mình có thể cùng làm tốt 2 vai trò sao? Nếu đã là học sinh, thì nên tập trung vào học hành thôi chứ? Sao lại còn hát với hò nữa.?"

Ông thầy càng nói càng vô lý, đơn giản là ức chế với anh ấy mấy lần rồi, nhưn gvif ko có lỗi nên ko thể làm gì, bây giờ có cơ hội sao có thể ngồi im chứ?

Nhưng mà, đúng là hết sức vô lý, người ta thích làm gì thì kệ, miễn sao vẫn làm tốt là đc chứ gì?

Vũ Phong đã quá ngán ngẩm với việc cãi cọ với ông thầy nên cũng chẳng them để ý đến mấy lời ông ấy nói nữa, định bước đi để tìm lại bài luận văn mất mấy đêm suy nghĩ, thực ra thì đề cũng ko quá khó, nhưng Vũ Phong ghét viết lách, mà cũng chẳng thích học văn, nên với mấy bài quan trọng, trước nay hầu như đều là Vill làm hộ, anh chỉ việc đánh vào máy rồi in ra, chả hiểu sao tự dưng lần này lại bắt anh tự làm, đương nhiên sẽ mất rất nhiều thời gian, nên giờ mới tiếc mà đi tìm như vậy, chứ mọi lần Vill làm cho thì mất lại nhắn tin cho nó viết lại loáng cái là xong.

À.. nhắn tin cho Vill..

Nhưng mà ko đc, bây giờ ông thầy giám thị cứ kè kè bên cạnh thế này, Vill mà đưa cho bị bắt gặp thì 1 rắc rối chưa xong, lại có thêm 1 rắc rối mới.

…………………..

Đang lúc Vũ Phong đau đầu vì chưa biết giải quyết vấn đề thế nào, thì ngay lúc ấy, tự nhiên có 1 giọng nói vang lên:

" Thưa thầy, Vũ Phong đã làm bài rồi ạ!"

Đương nhiên, trong cái tình hình nước sôi lửa bỏng thế này thì khi nghe xong câu nói đó, tất cả mọi người đều hướng mặt về phía người cất ra tiếng nói kia.

Ông thầy đang cao hứng, nghe xong câu kia thì tức giận vô cùng, hét lớn:

" Hạnh Nguyên, em có biết mình đang nói gì ko?"

Phải! Người đang nói câu đó với 1 vẻ mặt ko

- thể

-kiên –định hơn chính là Hạnh Nguyên, chắc ai cũng đoán ra cô ấy định làm gì rồi nhỉ? Xem ra 2 người này ko có boinhf thường.

Vũ Phong ko phải 1 kẻ kém thông minh, nên chỉ nhìn qua tờ giấy trên tay cô ấy cũng biết Hạnh Nguyên có ý định làm gì, lên tiếng trước:

" Cậu ko biết gì thì ra ngoài đi.."

Hạnh NGuyên kiên cường:

" Thưa thầy, đây là bài của Vũ Phong."

- vừa nói vừa đưa tờ giấy kia ra trước mặt ông thầy, rồi giải thích thêm-" là em đã lấy bài của cậu ấy ạ!"

Ông thầy cầm tờ giấy Hạnh Nguyên đưa cho rồi nhăn mặt:

" Em sao lại lấy bài của cậu ta?"

" Bởi vì hôm trước bọn em có xích mích ạ, em suy nghĩ bồng bột nên…"

- Hạnh Nguyên thuần thục trả lời, có vẻ đã chuẩn bị từ trước.

Ông thầy khẽ cười:

" Em nghĩ tôi tin sao? Đây chắc chắn là bài của em, Thôi đi, nếu em còn tiếp tục nói lung tung thì tôi sẽ phạt em vì tội gây bao che đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!