Vill đã ko ngủ đc suốt mấy đêm, Phong cũng vậy. Tuy nhiên mỗi người là vì 1 lí do khác nhau. Phong phải thức để làm luận văn, vì anh ko giỏi môn này lắm nên mất khá nhiều thời gian.
Còn Vill, cô thực cảm thấy lo lắng, dạo gần đây có nhiều chuyện xảy ra, và dường như tất cả đều ko bình thường chút nào, đặc biêt là chuyện đề thi ở trong cặp của cô.. chuyện đó thực sự khiến Vill trằn trọc suy nghĩ rất lâu, rốt cuộc là ai làm như vậy? Mà vì sao? Hay chăng là giống như cô gái kia, là fan hâm mộ của Phong hoặc Hùng? Thực sự có người hâm mộ cuồng nhiệt đến vậy à? ….
Dù sao có lẽ cũng nên cảnh giác hơn..
Và còn nữa, việc Hạ Vũ Long liều mình cứu cô rốt cuộc là gì? Mục đích là gì nhỉ? Sao tất cả đều rất rất là bất bình thường thế này..?
Vill vò đầu bứt tai để cố mà suy nghĩ, nhưng tất cả vẫn chẳng đâu vào đâu cả. Đúng là muốn điên đầu lên mất thôi, chưa kể dạo này thỉnh thoảng cô cứ suy nghĩ về tên có vấn đề kia nữa.
Rồi còn chuyện với Hùng, khi đó vì muốn cắt đuôi những kẻ kia nên Vill mới ddoognf ý, lúc đó cũng nói là sẽ thử tìm hiểu về nhau, nếu ko đc thì o sao.. nhưng bây giờ… nếu ko thích thì chắc Vill cũng ko dám nói.. cậu ấy đã liều mình cứu cô, sao có thể phũ phàng vậy đc chứ? Nhugn nếu ko có cảm giác gì mà cứ lằng nhằng mãi thế này thì có khi chỉ làm cả 2 thêm rắc rối thôi… À, hay là thử xem về phía cậu ấy có muốn chấm dứt hay ko?
Ờ, nghe có lý đấy..
" Em làm gì vậy? Sao chưa ngủ nữa..?"
- Vũ Phong thấy Vill đứng ngoài ban công trầm tư suy nghĩ điều gì đó nên lên tiếng hỏi, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
" À.. ko có gì…em đang nghĩ…. À ko,.. em đang nhớ mẹ với chị Tiểu Anh đó mà.."
- Vill trả lời, mặc dù ko thành thật lắm.. sao có dám nói cô đang nghĩ gì ra đc chứ? Chuyện đề thi cô ko dám kể với Vũ Phong, chuyện của Lạc Hùng thì hôm nọ cũng đã đc anh ấy nói cho rõ rồi.. sao mà bây giờ còn có thể nói gì chứ..
Hơn nữa.. cũng kohẳn là nói dối đâu.. nhớ mẹ và chị Tiểu Anh thì có lúc nào cô ko nhớ đâu… bất cứ lúc nào… sao có thể quên chứ…?
Là giấu Vũ Phong nên bịa đại ra, nhưng nói xong thì trong lòng Vill lại dâng lên 1 nối buồn ghê gớm…
Mẹ..
Tiểu Anh….
2 người vẫn khỏe chứ? Chà… nhớ 2 người quá đi mất..
Vũ Phong thấy nét mặt em gái mình càng trở nên buồn đi, cậu vội an ủi:
" Ừm.. thôi đc rồi, đừng nghĩ lung tung nữa mà.."
Vill gật đầu, cô hiểu mà.. Rồi đột nhiên nhớ ra vấn đề gì đo, Vill quay sang hỏi Phong:
" Phải rồi anh hai.. đến tận bây giờ vẫn chưa tìm đc kẻ đã đâm mẹ rồi bỏ trốn sao?"
" Vill à, em biết mà.. lúc đó ngoài chúng ta thì ko ai chứng kiến nữa.. hơn nữa…. chính chúng ta còn chẳng biết đc gì…"
" Em cảm thấy giống như là có ai đó đã che giấu nó vậy.. dù khó đến đâu thì cũng phải tìm thấy kẻ đó rồi chứ… nhưng đã 12 năm rồi.."
" Rồi sẽ tìm thấy thôi mà…"
Vill ko nói gì.. nhắc đến chuyện này thì lại có thêm 1 vấn đề đau đầu nữa…
Vill thấy có lẽ ko nên khiến Vũ Phong có thêm áp lực nữa nên nhẹ nhàng chuyển chủ đề:
" mà anh làm xong luận van chưa?"
" Xong rồi.. mệt thật đó... đáng lẽ ngay từ đầu em nên viết cho anh luôn đi cho nhanh, em biết là anh ko thích học văn mà.."
" Đó là bài tập của anh cơ mà.. hơn nữa.. vì anh ko thích nên mới phải học đó.."
Phong hừ 1 tiếng rõ dài..
Nhưng đột nhiên nhớ ra gì đó nên nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!