Trong phòng bệnh, Vill vẫn ko ngừng thắc mắc hỏi:
" Em gặp và nói chuyện với anh chưa đến 3 lần, em cũng chưa từng cứu mạng hay giúp đỡ gì anh cả.. thậm chí…. Anh và anh trai em còn có vẻ ko thích nhau lắm…"
Và những âm thanh xuất phát từ đáy lòng của Vũ Long lại ko ngừng vang lên:
" Giống như anh nhìn thấy Phẩm Hồng nó gặp tai nạn vậy, bản thân ko tự chủ mà lao đến cứu em.. thậm chí lúc đó anh chẳng nghĩ đc gì cả, chỉ cảm thấy nếu như ko cứu đc em, thì sẽ rất đau lòng… giống y hệt lần Hồng nó bị ba mắng, nhưng anh chỉ có thể trốn sau tường mà đau lòng thôi…"
" Có nghĩa là…anh cảm thấy em giống với Hồng, đúng ko?"
Long gật đầu, về cảm giác thì đúng như vậy…
Nhưng Vill vẫn chưa hiểu rõ, cô lại tiếp tục đem thắc mắc ra "chất vấn" Long:
" Nhưng em đâu có giống Hồng, bọn em nhìn khác nhau 1 trời 1 vực mà…."
Long cười khổ, cậu giải thích:
" Ko, ý anh là anh cảm thấy em giống như em gái của anh vậy.."
- rồi lại trêu đùa tinh nghịch-" hay em là em gái thất lạc của anh"
" Nhảm nhí!"
- Vill cãi
Long vẫn tiếp tục đùa:
" Ko, cí thể lắm.. em có thấy chúng ta rất giống nhau ko?"
" Ko hề, em chỉ giống anh Phong thôi. Giống anh là Hồng á…"
" Hay là… em là con riêng của ba anh?"
- Long cười đùa
Vill nghe xong liền đánh vào người Long, khiến cậu kêu lên:
" Á…. aizzaa……em đối xử với bệnh nhân là ân nhân của em như vậy hả?"
Vill lè lưỡi:
" Ai bảo anh ăn nói linh tinh.. em mà là con của ban anh hả? Nhảm nhí! Câu này mà để cho anh Phong nghe đc, thì đời anh tàn chắc rồi…."
Long cười khổ:
" Anh giỡn thôi, sao chúng ta là anh em đc chứ? Em đừng có kể lại với Phong đấy, có lần anh cũng giỡn với nó như vậy, mà nó nổi điên luôn…"
Long vừa nó vừa nhăn mặt, nhớ lại thì thật thảm!
Vill ngạc nhiên:
" Sao anh lại nói với anh Phong những lời này?"
" À, tại vô tình, anh thấy tên 2 đứa giống nhau gàn đúc nên giỡn vậy.."
" Rồi anh Phong làm gì anh?"
" Nó cho anh biết thế nào là địa ngục trần gian luôn…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!