Vill tự nhủ mình như vậy, nhưng Trương Thành Quân có vẻ vẫn chưa chịu bỏ cuộc nói:
" Anh cô phải làm việc đến tận giờ này sao?"
Vill khẽ liếc tên đang đi bên cạnh, thở dài trả lời:
" Ừ! Vất vả lắm, có khi đến khuya mới về. Vì vậy nên tôi mới đồng ý đi với cậu thôi"
Quân ngạc nhiên, rốt cuộc là làm gì mà đến tận khuya mới về. Nhân viên? Ko, đâu thể muộn thế này. Hay là giám đốc hoặc trưởng phòng gì đó? Ờ, nghe khả thi hơn phương án 1. Quân vừa đi vừa đoán nhưng cuối cùng vẫn phải lên tiếng hỏi:
" Mà anh cô làm nghề gì vậy?"
Vill theo phản xạ, đáp:
" Anh tôi là người.."
- ko được, cô lại định nói cái gì vậy, đúng là cái miệng hại cái thân mà! Vill tìm cách chống chế:
" Mà hồi nãy tôi nói cái gì?"
" Nói anh cô vất vả.."
" Không phải, câu trước cơ!"
- Vill bực dọc ngắt lời Quân
" Hmmm.. Tò mò có thể giết chết…"
- đang nói Quân chợt nhận ra ý đồ đằng sau việc bắt Quân nhắc lại lời của Vill nên im luôn.
Vill đạt đc mục đích, khẽ thở dài nhẹ nhõm. May thật!
Quân tuy cảm thấy khó hiểu và vẫn rất tò mò, nhưng biết hỏi thêm thì chỉ bị mắng thêm mà thôi, nên cậu đành chuyển sang chủ đề khác:
" Mà chúng ta đi ăn gì vậy?"
Vill khẽ quay sang nhìn Quân, hơi khó chịu:
" Người khao là tôi hả?"
" Ừ thì cô chủ trì còn tôi chủ chi!"
- Quân khéo léo đáp trả
Vill ko muốn lằng nhằng, nghĩ ngợi 1 hồi rồi nói:
"Vậy thì tôi ko khách sáo nha! Ăn chè đi!"
Quân nghe xong tròn mắt:
" Chè sao?"
" Ừ! Cậu ko thích hả?"
" À, ko phải, chỉ là hơi ngạc nhiên thôi. Cứ nghĩ cô sẽ khác mấy đứa con gái, ai dè cũng thích ăn ngọt"
"Thích ăn ngọt là quyền công dân, lẽ nào tôi ko đc có?"
" À ko, tôi chỉ nói vậy thôi. Mà ăn ở đâu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!