Nó cứ như vậy chở hắn về nhà, từ sau cuộc nói chuyện lúc nãy thì ko ai nói với ai câu nào. Qua 1 lúc sau, thấy có điều gì đó bất thường nó mở miệng hỏi
_Ủa nãy giờ tụi mình đi đâu dzậy ?
_Ai bít ? Em chở mà _Hắn đáp tỉnh bơ
_Thật là tại cái tên phiền phức kia hết mà sao anh ko bảo em_Nó tức giận
_Anh thấy em đang nhập tâm suy nghĩ quá nên thôi mắc công lúc em đang thả hồn suy nghĩ anh kêu em em mất hồn buông tay lái là cả 2 cùng thả hồn đi mãi mãi sao_Hắn châm chọc nhưng trong mắt lại ánh đầy vẻ quan tâm. Nói vậy thôi chứ hắn cũng có để ý gì đâu, cái vấn đề mà loanh quanh trong đầu hắn nãy giờ cũng giống như nó. Hắn tự hỏi lần này tên đó trở lại là có chủ ý gì đây
_Anh quan tâm em quá ha_Nó nhấn mạnh trong đầu đang suy nghĩ nể tình anh bị chạm dây em ko so đo đợi anh hết xem em cho anh biết thế nào là lễ độ
_Haizz giờ sao về đây cái đường lạ quắc lạ quơ à?_nó ngơ ngác thở dài
_Giờ tính mạng anh đang nằm trong tay em ak em làm sao thì làm (là làm sao ?) mà chỗ này vắng tanh lạng quạng gặp cướp thì xong luôn_Hắn dọa dẫm
_Giờ này mà anh còn giỡn được nữa hả anh tưởng em sợ chắc_Nó hếch mũi ra vẻ ta đây sau đó vỗ vỗ lên người hắn nói 1 cách chắc chắn_Yên tâm đi có gì em sẽ bảo vệ anh
Tôi và nó học chung 1 trường mẫu giáo, cũng cùng trong 1 lớp nhưng số lần tôi và nó gặp nhau cũng ko nhiều và đương nhiên số lần nói chuyện cũng ko đáng là bao. Trong lớp có thể nói tôi được xem như đầu đàn dẫn dắt mọi trò quạy phá trong lớp nhưng trước mặt cô thì lúc nào bọn tôi cũng giả bộ hiền ngoan. Bạn thì tôi có rất nhiều nhưng bạn thân thì ko có 1 người nào cả bởi tôi biết bọn nó chơi chung với tôi chủ yếu là dựa hơi mà thôi.
Sự việc cũng ko có gì tiến triển cho đến 1 ngày....
Hôm đó như thường lệ cô bảo cả lớp ra ngoài sân tập thể dục , lúc này đa số mọi người đều ra hết chỉ còn lại tôi và một vài thằng bạn . Không biết lúc đó tôi bị cái gì mà nổi hứng cầm cái chổi lên quơ qua quơ lại mấy thằng bạn. Đang quơ nữa chừng thì tôi bỗng ngừng lại vì có lẽ như tôi đã quơ chúng 1 vật nặng gì đó. "Xoảng tôi dừng lại động tác , tay run run, cả người bất độngđầu óc tôi lúc này trống rỗng tôi ko còn nghe gì nữa thậm chí mấy thằng bạn nó rời đi tôi lúc nào tôi cũng ko hay.
Tôi cứ đứng ngốc đó 1 hồi cho đến khi lấy lại ý thức thì tôi lại bắt đầu hoảng loạn tôi ko biết mình nên làm gì. Bỗng có 1 tiếng bước chân ngày càng gần đến chỗ tôi. Tim tôi đập thình thịch theo từng bước của người đó tôi sợ hãi quay mặt qua... khá là bất ngờ vì ko nghĩ người bước đến là 1 đứa con gái tôi cứ tưởng là cô giáo chứ
_Bạn... bạn..._Tôi ấp úng
_Bắt quả tang bạn làm vỡ bình hoa của cô giáo_Nó chống nạnh nói như mới khám phá ra 1 điều gì đó
_Bạn... bạn...
_Bạn cái gì mà bạn này nhá bạn làm vỡ bình hoa của cô giáo thì thế nào cô cũng tét mông bạn cho coi_Nó uy hiếp
_Bạn... bạn đã thấy hết rồi ư?._tôi lại tiếp tục cà lăm
_Ừ Đúng đó thì sao ? Bạn sẽ giết người diệt khẩu chắc_Nó thách thức
_Bạn... bạn ko được mách cô nếu ko... nếu_tôi ngập ngừng quả thật tôi cũng ko biết mình sẽ làm gì nữa
_Hừ... Nếu ko thì như thế nào bạn là thủ lĩnh kiểu gì dzậy chẳng xứng 1 chút nào còn lũ bạn của bạn nữa gặp chuyện thì bỏ đi hết đúng là 1 lũ... DỠ HƠI_Nó khinh thường
_Nếu vậy thì phải làm sao_Tôi nhỏ nhẹ hỏi
_Thủ lĩnh Gặp chuyện thì hỏi con gái à? Bảnh giữ! Nam nhi đại trượng phu dám làm mà ko dám nhận thì làm bóng luôn đi_Nó tức giận nói
Tôi im thin thít ko dám ho hé nữa lời đúng lúc này có tiếng bước chân từ xa vọng vào, cô giáo lật đật chạy đến giọng điệu gấp gáp
_Đã xảy ra chuyện gì, các em có bị sao ko ?_cô hỏi rồi chạy nhanh đến xem xét từng đứa 1 thấy cả 2 ko sao cô mới an tâm thở phào 1 tiếng sau đó cô mới bắt đầu nhìn xung quanh, ánh mắt cô bắt đầu chuyển hướng đến cái bình vỡ kia
_Tại sao bình lại vỡ ? Em nào làm_Cô gằn giọng, tôi sợ hãi nhưng nhớ đến lời nó nói tôi mạnh dạn bước ra
_Dạ... thưa cô người làm vỡ bình là em..._Tôi đang định nói tiếp thì bỗng nghe tiếng thút thít của ai đó
_Dạ... hix... bạn.... ấy... hix... hix chiếc bình... hix_Nó khóc lóc, tôi há ngỡ ngàng nhìn nó
_Từ từ có chuyện gì em từ từ kể cho cô nghe đừng khóc_Cô an ủi nó
_Dạ chiếc bình.. hix... ko phải là... hix... do... bạn.. hix làm vỡ tại vì lúc đó trong lớp học có con gián em sợ quá la lên.. hix.. lúc đó bạn ấy chưa có đi xuống sân nên chạy lại cầm cây chổi giúp em đập gián... hix... chẳng may quơ chúng cái bình nên nó ngã... hix ... vì thế cô đừng đáng mông bạn ấy nha cô có gì cô đánh em hix... hix_Nó khóc thút thít đưa đôi mắt đầy đáng thương nhìn về bà cô tôi há hốc mồm nhìn nó trong con mắt là vẻ kinh diễm nhưng chỉ trong 1 giây nó quay qua trừng tôi hàm ý Khôn hồn thì ngậm miệng lại
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!