Chương 40: Đồng tính, phát hiện và đút cháo

_Sao rồi sao rồi, thằng Hoàng nó sao rồi lúc nãy tao vừa nhận ĐT của mày là tao đến liền nè_Nhân hối hả chạy đến

_Xuỵt ! Anh ko biết im lặng là gì à, khó khăn lắm em mới giỗ được cho hắn ngủ ak, anh mà làm cho hắn tỉnh dậy lần nữa, uổng công sức của em là... hừ hừ..._Nói đến đây giọng điệu của nó bỗng trở nên vui vẻ lạ thường nhưng trong đó vẫn có vài tiếng nghiến răng ken két_Là em cho anh lên thiên đường luôn đấy nhé

_Thôi, thôi anh ko muốn đi sớm đâu, mà thật ra là có chuyện gì xảy ra vậy, có thật là thằng Hoàng mất trí nhớ ko_Nhân lắc đầu sau đó tò mò hỏi

_Giờ anh rất muốn biết đúng ko nếu thế thì....2...2 dẫn 2 anh ấy ra ban công ngồi kể chuyện bé nghe đi đừng ở đây làm ồn nữa, thật là phiền chết đi được_Nó càu nhàu

_Đi đi đi lẹ lên tụi bây ở đây là hồi nữa nó cằn nhắn điếc lỗ tai luôn bây giờ

_Bảo mày về mày dạy lại con em của mày đi là vừa ak_Tuấn lên tiếng

_Mới nói cái gì ak... nãy giờ em ko có động chạm gì với anh đó nha giờ muốn sao..._Nó đang định thuyết giảng tiếp thì

_A... đau đầu quá..._Vâng chính đồng chí Hoàng đã hi sinh giúp 3 ông kia 1 phen

_Này cậu ko sao chứ, ko có gì đâu, đừng sợ..._Nói đến đây nó quay qua lườm mấy người kia 1 cái_Sao còn chưa đi nữa tính ở đây chờ người hốt ak_Nó nghiến răng đe dọa làm mấy ông kia sợ hết hồn lập tức chuồn ngay

_Cậu ko sao chứ ?_Nó hốt hoảng hỏi

_Ko sao nhưng mà sao... em lại gọi anh là cậu phải gọi là anh chứ, em thật hư, ko chơi với em nữa_Hắn nói rồi quay mặt vào tường vờ ko quan tâm

_Thôi thôi đừng như vậy mà là em sai được chưa nhưng mà anh sao rồi đầu còn đau ko ?_Nó lo lắng

_Còn chút chút mà bọn họ là ai vậy ?_Hắn chỉ chỉ

_À họ là bạn anh á, đưa đầu qua đây em xoa cho bớt đau_Nó kéo kéo áo hắn

_Anh là người lớn mà em cứ cho anh như là con nít vậy xoa xoa cái gì hay là em xem thường anh..._Hắn chưa kịp nói hết thì nó xen vào vì nó biết thế nào hắn cũng òa lên nữa cho nên tấn công trước

_Em làm sao mà xem thường anh tại vì em thấy anh đau đầu em cũng đau lòng cho nên mới xoa cho anh bớt đau thôi_Nó giả tạo nói

_hứ... ủa mà mấy người lúc nãy là bạn anh à, sao anh ko nhớ gì hết vậy_Hắn vờ đau đầu

_Thôi đừng suy nghĩ nữa ko thì đau đầu để em kể cho anh nghe về mấy người đó_Nó gian tà nói (Rồi kiểu này là mấy ông kia *lắc đầu* sắp có kịch hay để xem rồi )

_Thật ra thì 3 người đó là..._Nó ấp úng

_Là gì ko phải lúc nãy em nói là bạn anh sao... hay là trong đó có chuyện gì mà em ko thể nói với anh_Hắn cũng giả bộ ngơ ngơ theo nó (Cái này người ta gọi là kẻ xướng người họa nè)

_Em kể cái này anh đừng nói ấy người đó nghe nha ko thôi họ..._Nói đến đây nó làm động tác đưa tay xẹt qua cổ Đợi cho hắn gật đầu cái rụp thì nó bắt đầu bịa đặt câu chuyện của mình. Sau đây mình xin thuật lại câu chuyện của bạn ấy : Đại khái là 3 ông kia là bạn hắn nhưng trong 1 ngày đẹp trời tự nhiên 3 ông kia nổi hứng nói ra là hâm mộ hắn quá nên biến thành yêu hắn, nói cách khác là gay ak có nhiều lần hắn đã từ chối nhưng mấy ổng vẫn bám đuôi ko chịu buông tha.

Rồi sau đó hắn gặp nó hắn thích nó mấy ông kia vì ghen tức nên lúc nào cũng tìm cách hại nó, **** rủa nó (sao giống chuyện cô bé lọ lem thế nhỉ) Nó nhiều lần tìm cách nói ấy ổng biết rõ đâu là thật nhưng mấy ổng ko chịu nghe còn nói nó cằn nhằn

_Cho nên hôm nay em nói với anh là để anh biết mà thay đổi đừng nhẫn nhịn nữa nếu ko chắc anh sẽ biến thành cái dạng giống như vậy ak, à mà bọn họ mặc dù bị ấy ấy nhưng vẫn ko muốn chấp nhận mình bị, nhiều lúc em nói ra luôn bị họ mắng là em bịa đặt, ko hiểu chuyện_Nó giả vờ tội nghiệp kể lể, hắn nghe xong xuýt bật cười nhưng vẫn ráng nhịn, nói với nó bằng giọng chân thật nhất

_Được em yên tâm anh sẽ bảo vệ em ko để cho họ ức hiếp em nữa_Hắn nghiêm túc nói

_Hoàng ơi con sao rồi, nghe nói con bị mất trí nhớ hả đừng dọa mẹ chứ_Mẹ hắn từ đâu chạy vào hết sờ tay rồi lại sờ chân hắn

_Hoàng là ai ? Mà cô là ai vậy ? Có quen với tui hả ?_Hắn ngạc nhiên

_Nó bị mất trí nhớ thật hả cháu_Ba hắn buồn rầu hỏi

_Dạ... Minh à thật ra anh tên thật là Hoàng chứ ko phải Minh đâu còn đây là ba mẹ anh đó_Nó nói

_Thế sao em lại bảo anh là Minh, em gạt anh à_Hắn hòi

_Ko phải chỉ là lúc trước anh hay lấy tên như thế để đi chơi với em à anh nói chuyên với ba mẹ mình 1 tí đi ha, em ra ngoài ăn chút đồ ăn đã đói quá_Nói rồi nó chuồn lẹ

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!