Chương 39: Cáo già, con nít và hốt hoảng

_Thôi được rồi tui ko đi được chưa tui ôm cậu_Nó mệt mỏi

_ừm, nhưng mà em là hôn thê của anh thì phải xưng là anh

- em chứ sao lại xưng là cậu

- tui_Hắn cáo già

_Ừ thì anh em được chưa, bây giờ cậu..._Nó nghiến răng nói, chợt thấy hắn nhìn mình chắm chằm, nó biết mình lỡ miệng nên nói_Ha ha nhầm bây giờ tui nói lại vậy anh có thể buông tui ra... á nhầm buông em ra 1 chút để em đi gọi bác sĩ kiểm tra cho anh được ko_Nó nói bằng giọng hết sức thành khẩn trong khi con mắt thì đang trợn đứng lên còn bàn tay đang gồng lại Trời ơi sao mà tởm quá, cái gì mà anh anh em em chứ gớm hết sức đi được, được rồi đợi hắn hồi phục lại đi mình sẽ cho hắn sống ko bằng chết Nó suy nghĩ trong đầu rồi nở 1 nụ cười hết sức đáng yêu với hắn

_Tại sao lại kêu bác sĩ tới, anh ko muốn... hic.. hic bác sĩ tiêm đâu lắm ko muốn đâu... em là người độc ác hic hic... tránh ra đi anh ko cần em nữa đâu_Hắn vờ thụt thịt, rồi sau đó quăng cái gối vào người nó, lấy khăn trùm đầu lại, hịc hịc mũi cứ như là trẻ con (há há Minh đã trở lại và lợi hại hơn xưa sao mà đáng yêu quá ko biết )

_Ha ha em giỡn ấy mà thôi nín đi có như vậy mà cũng khóc, nín đi lát em mua kẹo cho ăn_Nó giỗ ngọt trong lòng thì vẫn ko ngừng kêu gào Ông trời cho con cái đãi ngộ gì thế này, nghĩ sao mà 1 đứa 16,17 như con lại đi giỗ 1 tên cứ như là con nít trời ơi ông làm sao thì làm ông mau mau biến Minh trở về như cũ cho con đi

_Hứ người ta lớn rồi mà làm như là trẻ nít vậy kẹo kẹo cái gì ko chịu người ta chỉ muốn... muốn..._Hắn bĩu môi, giọng ngập ngừng

_Được rồi anh muốn gì ?_Nó vẫn tiếp tục giỗ lưng cho hắn mà ko biết rằng mình đã lọt vào bẫy của 1 con cáo già

_Người ta muốn 1 việc rất người lớn nha... em... hãy... hôn anh 1 cái_Hắn chỉ định

_Anh đang nói giỡn á hả_Nó cười cười

_Em ko muốn đúng ko... hic... hic... biết mà em... hic hic... ghét anh... hic em ko thương anh... hic hic... em là đồ..._Hắn lại tiếp tục mè nheo khuôn mặt hết sức đáng yêu

_Được rồi em đồng ý được chưa đừng khóc nữa ha_Nó buồn bực nói, hắn nhanh chóng nín khóc cái đầu vẫn ko ngừng gật gật cứ như là chú mèo nhỏ. Nó nhìn như thế chỉ biết lắc đầu quay qua hôn hắn 1 cái ngay má. Vì đây là lần đầu tiên nó chủ động hôn hắn nên khuôn mặt nó phút chốc đỏ bừng đã thế hắn còn mở miệng hỏi 1 câu hết sức ngây thơ nhưng đầy ẩn ý

_Ấm thật á, chắc anh sẽ ko bao giờ rửa mặt luôn ak ủa mà sao má của em đỏ bừng dzậy_Hắn cười rất ư là ngây thơ nhìn ko ra trong đó là 1 cái đầu đầy ý đồ đen tối

Nó nghe xong mặt còn đỏ hơn nữa, miệng cứng đờ ( Trúng tim đen rồi ), trong lòng ko ngừng kêu gào Sao đến lúc mất trí nhớ mà hắn vẫn còn có thể làm cho người ta cứng họng thế ko biết bây giờ biết phải trả lời làm sao đây... a có rồi

_Ha... ha chắc tại trời nóng nên mặt em như thế anh đừng quá quan tâm_Mặt nó giờ phút này đã bớt đỏ tay ko ngừng kéo kéo cổ áo làm ra vẻ mặt ta đây rất nóng nhưng hình như nó đã quên mất 1 điều quan trọng thì phải...

_Nhưng mà trong đây đang bật máy lạnh mà, em vẫn thấy nóng hả vậy để anh hạ thấp số xuống nữa nha_Nói xong hắn loay hoay tìm cái điều khiển (anh muốn dồn chị vào đường chết mà) Đang lúc nó ko biết nên làm thế nào thì vị cứu tinh xuất hiện

_Ủa Hoàng mày tỉnh rồi hả.... đâu đâu để tao xem coi mày có sao ko còn bị thương tích chỗ nào ko. Thiệt tình thằng quỷ mày làm tao mất ăn mất ngủ bữa giờ bây giờ thấy mày đã khỏe rồi thì tao về ngủ nghĩ, khỏe_Ông Bảo nói 1 câu cực kì là có duyên

_Anh là ai vậy ? Mà anh nói Hoàng là đang chỉ tui đó hả?_Hắn khó hiểu hỏi

_Mày... thằng quỷ giỡn hoài... thôi đừng giỡn nữa, để tao gọi báo cho 2 thằng kia cho nó mừng_Ông Bảo đánh đầu hắn rồi móc ĐT ra định thì tiếng nó vang lên

_Rất tiếc phải nói với 2 là hắn ko nói giỡn hắn bị mất trí nhớ thiệt đó, lúc nãy em cũng nghĩ giống như 2 nhưng mà..._Nói đến đây nó lắc đầu

_Sao thế được... tao ko tin đâu ha ha... mày với nó đang lừa tao đúng ko ?_Ông Bảo cười cười

_Giỡn gì anh là ai vậy chỗ tụi tui đang tâm sự anh tự nhiên ở đâu xen vào rồi nói tào lao cái gì vậy, đi ra... đi ra ko thôi tôi báo với bảo vệ bây giờ_Hắn tức giận

_Mày làm sao vậy Hoàng tao... tao Bảo nè... Bảo bạn thân mày nè mày ko nhớ tao sao_Ông Bảo hốt hoảng

_Bạn thân gì tui ko biết gì hết... ko biết gì hết mấy người làm ơn đi ra đi ra đi_Hắn ôm đầu quay tới quay lui, miệng vẫn ko ngừng hét

_2 mau đi báo với bác sĩ đi để em trấn an anh ấy nhanh đi 2_Nó bảo

Ông Bảo ko nói gì chỉ buồn rầu chạy đi kêu bác sĩ

_Anh bình tĩnh đi , ko có gì đâu, anh ấy đi rồi, thả tay ra đi_Nó trấn an, tay ko ngừng giỗ lưng hắn, cứ như là bà mẹ già

_Anh có quen với anh ấy hả ? Sao anh ko nhớ gì hết vậy đau quá... đau qua_Hắn vẫn ko ngừng kêu gào

_Đừng suy nghĩ nữa thì sẽ ko sao có gì rồi từ từ em sẽ kể về anh ấy cho anh nghe đừng nghĩ gì nữa, mau nằm xuống ngủ 1 giấc đi rồi sẽ ko sao , nghe lời em đi ha_Nó giỗ ngọt

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!