Chương 38: Hối hận, mất trí nhớ và hôn thê

Ngày... tháng... năm

Được rồi ngày mai tôi sẽ đối mặt với sự thật mặc dù tôi biết là cô ấy còn giận tôi lắm và có lẽ sẽ ko nhìn mặt tôi luôn ấy nhưng chỉ cần cô ấy nghe tôi nói 1 câu thôi là được. Lần trước tôi bị thất bại thì lần này phải cố gắng lên mới được, chỉ sợ nếu ngày mai tôi ko nói thì coi như xong luôn. Thế là nguyên 1 ngày hôm đó tôi như thằng ngốc ngồi lặp đi lặp lại từ anh yêu em ở bất cứ đâu và bất cứ hoàn cảnh.

Được rồi ngày mai phải cố gắng lên!

Nó đọc đến đây thì ko biết nước mắt đã rơi từ lúc nào, thấm dần cả trang giấy Thì ra... thì ra... lời mà cậu ấy muốn nói với mình hôm đó là vậy ư ? Nếu mình chịu dừng lại chịu nghe cậu ấy nói là được rồi... nếu mình ko cố chấp thì có lẽ giờ này cậu ấy ko nằm đây và có lẽ bây giờ mình và cậu ấy đã làm lành với nhau rồi... sao mình lại ngốc thế chứ! Nó ko ngừng suy nghĩ nước mắt ko ngừng rơi

_Minh... à ko Hoàng anh nhất định phải tỉnh anh nhớ chưa anh phải tỉnh thật nhanh để còn nói lời anh muốn nói với tui chứ với lại..._Nói đến đây nó ngăn cho nước mắt tuôn trào rồi hằng giọng lên _với lại anh mà chết thì ai sẽ bao tui ăn chứ, mau nhanh nhanh tỉnh dậy để tui với anh còn cùng nhau đấu võ mồm chứ, anh mà chết đi là tui coi như mất đối thủ luôn_Nó gầm gừ giả bộ tiếc rẻ

_Đúng rồi đó Hoàng mày phải nhanh tỉnh để còn đánh nhau với tụi tao chứ, tao vẫn chưa tha ày cái tội dám làm mình bị thương đâu mày mà tỉnh dậy thì chết với tao_Ông Bảo hăm he, như nhớ ra gì đó ổng nói tiếp_À quên nữa mày còn phải trị con em gái tao nữa chứ, dạo này nó sa sút trầm trọng, khóc thấy mà gớm luôn mày mà tỉnh dậy sẽ ko nhìn ra đâu he he_Ông Bảo chọc

_2 nói gì hả em đã đuổi 2 ra ngoài rồi mà 2 còn vào đây chi nữa đi ra đi ra để cho bệnh viện người ta có những phút giây yên tỉnh_Nó đuổi

_Mày mà còn la nữa thì chỉ sợ cái người mà phải đi ra là mày đó

Nó bực mình lườm ổng 1 cái sau đó ko thèm để mắt tới nữa quay qua nhìn hắn, sau khi chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt hắn nó mới phát hiện ra 1 sự thật phủ phàng : hắn thật đẹp, mặc dù dùng từ đẹp là ko thể nói về 1 thằng con trai nhưng phải công nhận là hắn đẹp thiệt, đẹp đến nỗi mà nó ko biết nên diễn tả như thế nào, 3 ông hotboy thua xa là cái chắc rồi Hèn gì mà lúc trước con Tuyết với con Phương nhìn chảy nước miếng, lúc đó mắt mình sao sao mới ko nhìn ra nhưng mà hắn đẹp thế này thì con gái sẽ bu đầy mà con gái bu đây thì trong số đó chắc chắn có người đẹp hơn mình, hắn nói rằng hắn yêu mình liệu có thật ko ? Hay chỉ là đùa giỡn nhất thời à mà thôi dù gì hắn cũng chưa nói mà chuyện này cứ từ từ chờ hắn tỉnh lại rồi nói tiếp

_Linh... Linh... Linh mày sao ngẩn ngơ vậy... Linh khùng_Chỉ cho đến khi ông Bảo kêu chữ Linh khùng thì nó mới ngẩn ngơ quay đầu lại

_Hả...2 kêu em có chuyện gì ko?

_Đúng là... phải kêu đúng biệt danh mới quay đầu lại mà , về thôi mày 2 bác đến rồi ngày mai 2 anh em mình lại đến trông tiếp_Ông Bảo khuyên

_Nhưng mà... nhưng..._Nó đang phân vân

_Về đi cháu, cháu ở đây rồi bác ăn nói với ba mẹ cháu ra sao đây về nghỉ ngơi rồi ngày mai lại vào_Bác gái xoa đầu nó bảo

Nó lưỡng lự 1 lát rồi cũng gật đầu, chạy đến chỗ hắn nắm nói nhỏ vào tai hắn

_Cậu phải nhanh chóng tỉnh lại đó_ Rồi chạy vụt đi

Cả đêm nó ko tài nào ngủ được, hễ chớp mắt là nó lại nhớ đến cảnh hắn bị xe tông, rồi cả những trang chữ hắn viết trong quyển nhật kí nữa, nó nhớ như in, khẽ lẩm bẩm 1 vài chữ, nó bỗng nghĩ ra 1 cách làm cho tâm hồn nó trở nên thoải mái hơn: nghe nhạc là biện pháp ko còn chê vào đâu được. Đeo tai nghe vào bật lên 1 vài bài hát mà nó vẫn thường hay nghe. Chợt khuôn mặt nó cứng đờ trước bài hát Memoria ko hiểu sao nghe xong bài hát này nó muốn khóc quá.

Đã muốn nghe nhạc cho thoải mái đầu óc nhưng mà bài này... rất giống với cảm xúc hiện giờ của nó. Tại sao đến bây giờ nó mới phát hiện ra chứ! Đúng là...

Ko biết qua bao lâu thì nó mới thiếp đi, khuôn mặt giờ phút này tái nhợt, mày chau lại ngay cả lúc ngủ mà nó cũng ko sao thoải mái được

Nó thức dậy với khuôn mặt mệt mỏi, hôm qua ko biết sao mà nó ngủ ko được, nằm được 1 lúc lại trăn chở, hôm nay vừa phải đi học, vừa phải chăm sóc hắn nữa, ko biết nó làm có nỗi ko đây.

Những tiết học nhanh chóng trôi qua, nó thì khỏi phải nói rồi, nguyên 1 buổi học nó toàn nằm dài ra bàn, học ko vô được chữ nào, trong đầu nó chỉ toàn nghĩ về hắn mà thôi. Đương nhiên khi tiếng chuông vang lên là lúc nó vui nhất vội vàng chạy thật nhanh ra khỏi lớp học nhưng trước khi chạy đi thì nó bị con Hoa nắm đầu lại

_Này hôm nay bà sao thế, trong giờ học mà hồn bà cứ để đâu đâu còn tên Minh nữa sao chẳng thấy tâm hơi đâu hết vậy

_Bà thả tui ra bây giờ tui phải đi vào bệnh viện, à quên nữa hôm qua hắn bị tai nạn nên đưa vào bệnh viện rồi. Bà có đi ko thì đi cùng_Nó vội vàng nói

_Cái gì Minh bị tai nạn? Mà tại sao hắn bị hôm qua vẫn còn khỏe lắm mà....ê... Linh chờ.... chờ tui với làm gì mà gấp quá vậy_Con Hoa đang định hỏi tiếp thì nó chạy đi

Bệnh viện

_Chờ... chờ... tui với hộc... hộc... bà làm... gì mà chạy nhanh quá vậy ?_Con Hoa thở hồng hộc

_Thôi vào lẹ đi, bà nhiều chuyện quá_Nó nói rồi kéo con Hoa đi

Vừa vào đến cửa nó ko ngần ngại gì mà chạy vào hớt hải hỏi

_Minh sao rồi bác, đã tỉnh chưa ?_Nó sốt ruột

_Chưa cháu ạ, chắc nó sẽ tỉnh nhanh thôi cháu đừng quá lo lắng, còn cháu đây là..._Ba hắn lên tiếng sau đó quay qua con Hoa vẻ mặt tò mò

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!