Sau khi nghe bác sĩ nói thế thì nó thở phào nhẹ nhõm, rất muốn bước vào nhưng dù gì bác sĩ cũng nói ai là thân nhân của bệnh nhân mà nó có là cái gì đâu, đã thế vì nó mà hại con trai của người ta nữa, nó có tư cách gì mà vào thăm chứ. Từng bước một nó bước đến chỗ ba mẹ hắn đang đứng cuối đầu xuống nói giọng chỉ để cho kiến nghe
_"Cháu.... cháu thật xin lỗi 2 bác... vì cháu... vì cháu... hức hức mà Minh mới ra nông nỗi này_Nó nức nở
_Dù gì thì bây giờ bác sĩ cũng nói ko sao rồi cháu đừng quá lo lắng, chỉ vài ngày nữa nó sẽ tỉnh thôi, với lại đó cũng đâu phải là lỗi của cháu_Mẹ hắn ôn tồn khuyên bảo, trái với suy nghĩ của nó, cứ nghĩ là mẹ hắn sẽ mắng **** nó chứ ai mà ngờ bác ấy lại như thế...
_Nhưng mà.... nhưng mà... nếu ko phải tại cháu thì Minh sẽ... hức hức... sẽ..._Nó vẫn ko ngừng khóc
_Được rồi nếu cháu đã nói thế thì trong những ngày này cháu hãy trông nó dùm bác coi như chuộc lại lỗi lầm của mình được ko ?_Ba hắn trầm ngâm nói
_Dạ được ạ, thôi bây giờ mình vào thăm Minh đi bác, nhanh đi 2 bác_Nó lau lau nước mắt sau đó keo tay ba mẹ của hắn vào phòng
Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần trước khi bước vào nhưng nó ko nghĩ là hắn bị nặng đến thế, nguyên cái đầu quấn toàn băng trắng, vài chỗ ửng đỏ, mũi miệng thì thở bằng bình oxi (xin lỗi khả năng tả của t/g còn hạng hẹp tại đó giờ mình chưa đi bệnh viện bao giờ, toàn xem trên TV ko à nên mau mấy bạn thông cảm ) khuôn mặt tái nhợt hẳn đi nhìn thấy mà thương.
Chưa đợi cho ba mẹ hắn đi đến nó đã nhào tới trước, nước mắt lúc này lại chảy ra
_Sao anh lại ngốc thế chứ, sao anh lại chạy đến bảo vệ tui, cũng may là đã qua cơn nguy kịch nếu ko thì anh bảo tui phải sống ra sao đây ? Anh ác lắm, anh biết ko ? Anh hãy mau mau mà tỉnh lại đi nếu ko Dương Tuệ Linh này sẽ ko tha cho anh đâu_Nó gượng cười nói, tay còn giơ giơ nắm đắm hù dọa chỉ tiếc là bây giờ hắn có muốn nghe cũng ko được.
_Sao rồi, thằng Hoàng như thế nào rồi_Bộ 3 lúc này cũng đã đến, ông Nhân hỏi han, mẹ hắn bước đến chỗ tụi bạn hắn để tay lên miệng, hàm ý Đừng làm ồn, Nhân thấy thế cũng thôi nói nữa, im lặng nhìn nó khóc bên người Hoàng, ông Bảo định tiến đến dỗ dành nhưng bị ba hắn ngăn cản Chúng ta đi ra ngoài 1 chút, để cho con bé có thời gian bên cạnh thằng Hoàng đi Ba hắn nói nhỏ vào tai ông Bảo rồi kẻo cả bọn ra ngoài.
Nó vẫn ngồi đó, miệng ko ngừng thao thao bất tuyệt chuyện gì đó, nước mắt vẫn ko ngừng tuôn chảy, 2 tay nắm thật chặt tay hắn như để truyền hơi ấm cho hắn. Được 1 lúc thì mẹ hắn bước vào, nhẹ giọng nói với nó
_ Cháu ở đây từ trưa đến giờ, chắc mệt lắm rồi hay là cháu về nghỉ ngơi cho khỏe đi rồi vào chăm thằng Hoàng_Mẹ hắn ôn tồn khuyên bảo
_Ko được, cháu phải chờ cho Minh tỉnh lại thì cháu mới đi, huống hồ cháu đã hứa sẽ chăm sóc cho Minh rồi mà_Nó kiên quyết nói
_Biết là vậy nhưng dù sao cháu cũng phải về nhà ăn cơm đi để có sức khỏe mà chăm sóc cho thằng Hoàng chứ, lỡ may cháu bị bệnh rồi thì ai sẽ lo cho nó đây_Ba hắn lên tiếng
_Đúng đó, tao biết thằng Hoàng ko dễ chết đâu, Nhân mày hộ tống nó về nhà giùm tao_Ông Bảo cười cười
Nó ngẫm nghĩ 1 hồi thấy cũng đúng nên quyết định đi về, trước khi đi vẫn ko quên nhìn tới nhìn lui 1 hồi mới đi. Ba mẹ hắn chỉ biết cười thầm, lần này coi như họ có được 1 cô con dâu ưng ý rồi
_À 2 bác cũng về nghỉ ngơi đi để tụi con ở lại đây trông chừng nó ****_Tuấn lên tiếng
Ba mẹ hắn cũng ko nói gì, chỉ gật đầu 1 cái dù gì thì họ cũng khá mệt rồi, về nhà để còn tiện đem đồ cho thằng Hoàng nữa chứ
Vừa về đến nhà ko cần biết trời đât gì hết nhào vào bếp ăn cơm thật nhanh, lên lầu tắm rửa rồi lại chạy thật nhanh xuống nhà
_WOW công nhận em nhanh thật đấy, còn hơn cả siêu nhân nữa, anh mặc dù là con trai cũng phải tắm 20 mới song đấy còn em chưa đầy 10 phút đã xong, thật là hâm mộ nha_Nhân giỡn
_Đến giờ phút này mà anh còn giỡn được nữa hả, đi nhanh đi_Nó kéo tay ổng ra khỏi nhà
_Chậc... chậc... đúng là sức mạnh của tình yêu có khác_Ông Nhân lắc đầu lẩm bẩm
_Anh vừa mới nói cái gì đó_Nó lườm ổng 1 cái
_Ha ha đâu có gì đâu anh chỉ nói là em hôm nay đáng yêu quá thôi mà_Nhân cười gượng
Bệnh viện
_Sao nhanh dzậy, chưa đến 1h đồng hồ_Bảo thắc mắc
_Mày hỏi con em của mày đấy ? Cứ như là siêu nhân_Nhân
_Thôi tao mệt quá cứ để nó muốn làm gì thì làm đi, tao nói với nó mắc công tốn sức
_2 người im chưa, đây là bệnh viện chứ ko phải là cái chợ trời, nếu thích cãi thì vào đó mà cãi đi, ở đây người ta cần ko gian yên tĩnh, cãi nữa đi lát ông Bác sĩ ổng hốt 2 người vào nhà thương điên ở, khôn hồn thì cút khỏi đây cho em_Nói rồi nó đẩy 2 ông này ra khỏi phòng rồi chạy lại chăm sóc Minh. Bất chợt nó thấy 1 cái quyển số gì đó màu đen được đặt ngay ngắn trên bàn, vì tò mò nó mở ra xem.... khá là bất ngờ vì nó ko nghĩ đây lại là....
Ngày... tháng... năm
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!