Chương 35: Tuyên bố, sự thật và đau

Trong khi nó vẫn còn đang ngơ ngác ko hiểu Minh đang nói gì thì hắn đã biến mất từ lúc nào, đang định đi tìm 1 vài thứ gì đó ăn để lót dạ thì bỗng từ đâu 1 giọng nói quen thuộc vang lên làm nó bỗng dừng lại ngước đầu nhìn về phía sân khấu

_Thật cảm ơn quý vị đã đến tham gia buổi sinh nhật ngày hôm nay của tôi, và lí do của buổi tiệc hôm nay... chắc chắn ai cũng biết là tôi muốn tổ chức sinh nhật của mình và thứ 2 chính là..._Nói đến đây người đó bước xuống sân khấu tiến đến chỗ nó đang đứng làm nó vừa ngạc nhiên vừa khó hiểu

Và lí do khiến nó ko hiểu chính là người bước xuống chỗ nó ko phải là Minh mà là Hoàng với lại lúc nãy Hoàng còn tuyên bố đây là sinh nhật hắn nữa nên ko thể nào sai được. Còn nữa sợi dây chuyền trên cổ hắn ko phải là của nó tặng cho Minh sao, càng nghĩ nó càng cảm thấy kì

Chẳng lẽ 2 người.... chắc... chắc ko phải đâu lúc trước mình đã thử nghiệm rồi mà Nó đăm chiêu suy nghĩ mà ko biết Hoàng đã bước đến chỗ nó từ lúc nào, sau đó hắn còn kéo nó đi lên sân khấu nữa chứ làm cho cả nó và những người xung quanh đều hướng con mắt ngạc nhiên và tò mò nhìn hắn.

Sau khi đã kéo nó lên sân khấu, khẽ hằng giọng hắn nói

_Lí do thứ 2 chính là tôi muốn tuyên bố với mọi người cô ấy chính là bạn gái của tôi và hơn hết sẽ trở thành vị hôn thê của tôi_Hắn tuyên bố ( vỗ tay anh hay quá chưa gì đã ra tay rồi )

Mấy người kia sau khi nghe xong thì trố con mắt ngạc nhiên sau đó lại nhìn chằm chằm vào nó. Còn nó sau khi nghe Hoàng muốn nó trở thành vị hôn thê của hắn thì muốn xỉu ngay lập tức, miệng há hốc Cái gì chứ... hắn vừa nói cái gì vậy trời... mình ko nghe lầm chứ hay là tai mình có vấn đề rồi Nó nhanh chóng dẹp đi suy nghĩ rồi kéo Hoàng tới nói nhỏ vào tai hắn

_Anh bị điên à, anh có biết mình đang nói gì hay ko hả, mau sửa lại đi_Nó nói

_À xin lỗi quý vị bạn gái tôi cô ấy hơi ngại nên ko tiện nói với quý vị nhưng ko sao cô ấy đã đồng ý rồi, nào mời quý vị tiếp tục dự tiệc_Hắn ko để ý đến lời nó mà quay xuống mấy người kia nói 1 câu nói phủ phàng làm nó đơ ra sau đó kéo nó đi đâu đó. Trên đường đi nó vẫn ko quên lãi nhãi

_Buông ra anh bị khùng hả như ko tuyên bố tào lao cái gì vậy, mau thả tôi ra à còn nữa hôm nay là sinh nhật Minh mà sao anh lại là người chủ trì buổi tiệc còn sợi dây chuyền nữa..._Nó vẫn cứ thao thao bất tuyệt mà ko để ý hắn đang kéo nó đến 1 căn phòng

_Này bỏ ra kéo tui vào đây làm gì này này đừng nói là anh muốn thịt tôi nha.... đồ sở khanh, đồ lưu manh mau thả tui ra..._Nó nói tay ko ngừng vùng vẫy

_Em mà ko im thì coi chừng anh làm thiệt đó_

Nó im bặt ko ph3i vì lời cảnh báo của hắn mà là vì nó thấy quen quenKhông thể nào cái giọng này quen quá rất giống giọng của Minh đầu ko ngừng suy nghĩ. Lúc này thì Hoàng đã đưa nó vào 1 căn phòng khá trang trọng, nói chung thì khá giống phòng tiếp khách. Mà điều làm nó ngạc nhiên ở đây chính là 3 ông kia đang ở đây

_Tại sao các anh lại ở đây_Nó truy vấn

_Ha... ha lát nữa em sẽ biết mà ko ngờ mày tấn công nhanh thật đấy Hoàng_Nhân cười cười đáp lời nó rồi quay qua nói chuyện với Hoàng

_Thật ra là mấy người đang chơi trò gì vậy, đang đùa với em phải ko nói đi có gì em sẽ thủ hạ lưu tình (Nhân nhượng) ấy anh_Nó cười cười

_Thật đáng tiếc phải nói với em rằng đây chính là sự thật và hơn hết còn 1 bí mật về Minh và Hoàng mà em ko biết, em hãy hỏi hắn đi_Tuấn trả lời rồi chỉ tay vào Hoàng

_Rốt cuộc là sao, anh mau giải thích rõ ràng cho tui nghe_Nó bắt đầu bực mình

_Thật ra thì anh và Minh là 1_Hoàng đáp 1 cách rất ư là bình tĩnh nhưng bàn tay đang nắm chặt vào nhau

_Ừ rồi sao.... ê khoang đã... CÁI GÌ 2 người là 1_Nó ngớ người hỏi và sau đó nhận được cái gật đầu của Hoàng

_Nhưng mà tui nhớ lúc trước có lần tui đã thử 2 người kết quả là 2 người khác nhau hoàn toàn mà_Nó nghi vấn

_Lúc đó là anh nhờ con em gái song sinh giả dạng thật xin lỗi em_Hoàng đáp

_Vậy những chuyện ở vườn hoa anh kể cho tui là giả sao ?_Nó hỏi, mặt bắt đầu hầm hầm

_Cũng ko đúng lắm, cái vụ bạn gái thì khá đúng còn cái vụ ba mẹ là anh gạt em đó_ Hoàng nói

_Anh hay lắm, anh có biết là lúc đó vì anh tui đã rất buồn ko hả... anh thật quá đáng mà sao anh lại lừa gạt tui, trêu tui làm anh vui lắm hả_Nó buồn buồn nói khuôn mặt lúc này đã đen lại

_Ko phải đâu lúc đầu là anh trêu em thật nhưng mà càng về sau anh càng..._Hoàng đang định nói tiếp thì

_Thôi khỏi... tui sẽ ko tin ai nữa... tất cả đều lừa gạt... mọi người đều lừa gạt tui ngay cả 3 người cũng thế, 3 người đã sớm biết việc này rồi đúng ko_Nó căm hờn chỉ tay vào 3 người kia

_Ko phải đâu Linh cái vụ này là tụi anh cũng mới biết thôi à với lại thằng Hoàng nó... _Nhân đang định nói tiếp thì nó giành lời

_Lừa gạt là lừa gạt ko phải đâu cái gì... các người thật quá đáng mà... anh... uổng công tôi tin tưởng anh, lo lắng cho anh mà anh đối với tui như thế này... cái vụ hôn thê gì đó anh làm ơn dẹp giùm tui 1 cái đi tui ko cần... từ nay tui và anh coi như người dưng_Nói rồi nó bỏ đi, nước mắt lúc này đã tuôn chảy. Hoàng định đuổi theo nó nhưng bị ông Bảo bắt lại

_Mày hãy để yên cho nó đi, nó cần thời gian yên tĩnh để suy nghĩ_Ông Bảo từ nãy đến giờ vẫn im lặng đến bây giờ mới lên tiếng

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!