Nó nhanh chóng chạy vào nhà bếp làm món mì gói để bảo toàn tính mạng cho cả nó và ông Bảo. Đang loay hoay nấu mì thì có tiếng nói chuyện của ông Bảo và ai đó nghe quen lắm, hình như đó là giọng của.... chắc ko phải đâu chỉ là nó quá hoang tưởng thôi. Thôi đành dùng biện pháp này để khám nghiệm đi đã mong rằng sẽ ko phải
_"Ai vậy 2 ?"_Nó từ trong bếp nói vọng ra
_Bạn trai mày chứ ai ?"_Ông Bảo nói vọng vào
_Gì đừng có nói là.... là... là..._Nó bỏ dỡ công việc đang làm trong bếp chạy ra
_Bingo mày đoán đúng rồi đấy_Ông Bảo
_Cậu đến nhà tui làm gì ?_Nó hỏi
_Thì chẳng phải tui đã nói rồi sao đến ăn cơm nhờ và cùng ôn bài_Minh
_Ê... cái này ko được đâu nha mày đến ôn bài với nó thì tao ko có ý kiến nhưng đến ăn cơm thì xin mời.. ko tiễn_Nó chưa kịp nói thì ông Bảo xen vào đã thế còn đưa tay ra phía cửa đuổi khéo, nó cũng gật đầu phụ họa theo
_Đúng đó tui nhớ đã nói với cậu rồi mà nhà tui dạo này đang trong tình trạng hiểm nghèo, anh em tui còn ko có cơm mà ăn nữa thì lấy gì mà cho cậu cho nên.... cậu về nhà mình mà ăn đi_Nó cũng học đòi vẫy vẫy tay . Minh ko nói gì chỉ lườm ông Bảo 1 cái hàm ý Mày chờ đó lát tao xử mày
_Thì đây tui là nhà từ thiện mang đồ ăn đến cứu trợ đồng bào HIỂM NGHÈO đây_Minh cũng nhào theo chọc 2 anh em tụi nó rồi đưa cái bịch đồ ăn mình đang cầm giơ lên
_Thế thì tốt quá hôm nay 2 anh em tao ko cần phải ăn mì gói nữa rồi ân nhân mời vào nhà... mời vào nhà... xin cứ tự nhiên_Ông Bảo cứ như là con chó nhỏ nịnh nọt
_2 làm ơn bớt ngốc giùm em 1 cái đi, 2 thấy bịt đồ ăn đó chứ_Nói đến đây nó cú đầu ông Bảo 1 cái rồi chỉ chỉ bịt đồ ăn_Toàn là đồ sống ko, chẳng lẽ 2 muốn làm thú ăn hết thứ đó, còn ko 2 giỏi thì nấu đi, em đây mạn phép rút lui trước nhá_Nó gầm gừ nói
_Đau con quỷ ko bít tao là anh mày hay mày là chị tao nữa, còn thằng kia đem đồ ăn qua đây thì sao ko đem đồ đã nấu rồi á đem cái thứ đồ sống này vào đây rồi ai ăn mày định để 2 anh em tao làm thú à, thôi mày làm ơn cầm bịch đồ ăn này về đi để 2 anh em tao ăn mì gói sống qua ngày_Ông Bảo càm ràm
_"Tui nấu_Nói rồi Minh bước vào nhà bếp 1 cách tự nhiên để lại 2 cái mồm há hộc của 2 anh em nó
_Này cậu đùng giỡn chứ đừng vì 2 anh em tụi tui ko cho cậu ăn cơm mà phá nhà bếp tụi tui chứ _Nó vừa đi theo vừa nói
_Lát nữa cậu sẽ biết_Hắn đáp 1 cậu thẳng thừng rồi lao vào nấu cơm
_Lát cái đầu cậu á , lát nữa nhà bếp bị cậu phá rồi tui còn biết cái gì nữa hả, Minh ơi cậu làm ơn đừng phá nữa về giùm tui đi về đi_Nó xua đuổi
_Cậu im để tui làm cậu mà ko im thì..._Nói đến đây hắn dừng lại quay qua nhìn nó với vẻ mặt rất ư là nham hiểm
_Thì... thì sao nhưng mà nói trước là tui ko sợ cậu đâu tui muốn nói thì tui nói cậu có quyền gì mà ngăn cản tui_Nó hống hách nói, ngước mặt lên ra vẻ. Minh bước đến trước mặt nó nhìn chằm chằm nó sau đó đặt 1 nụ hôn lên má nó làm nó cứng đờ cái miệng mấp máy, tim đập thình thịch
_Cậu... cậu... cậu
_Tui đã nói rồi mà cậu ko nghe bây giờ cậu đã nhận thấy hậu quả chưa nếu cậu còn ngăn cản tui làm việc thì tiếp theo tôi sẽ ko chỉ hôn chỗ đó ko đâu_Hắn cười cười hăm dọa sau đó quay qua làm việc tiếp
_Cậu.. cậu... sao cậu... lại... hôn... tui... cậu..._Nó ấp úng cả tiếng đồng hồ
_Sao cậu muốn nữa à nếu thế thì tui sẽ toại nguyện cho cậu_Minh gian xảo nói ( Dạo này Minh nhà ta cực kì gian xảo luôn, mất hình tượng lạnh lùng quá )
_Thôi khỏi... cậu nhớ mặt cậu đó_Nó nói rồi bỏ chạy như gặp ma, khuôn mặt giờ phút này đã ửng hồng , Minh nhìn theo chỉ biết lắc đầu cười trừ
_Lúc nãy mày làm gì nó mà nó chạy như ma đuổi vậy_Ông Bảo từ đâu bước vào hỏi
_Ko có gì chỉ là tao lỡ chạm vào chỗ ko nên chạm thôi_Hắn đáp lại
_Hả là sao tao ko hiểu ? Nói coi mày đã làm gì nó ?_Ông Bảo truy vấn
_Mày bớt nhiều chuyện đi, để tao làm việc _Minh nói tay đang cắt cà rốt
_Thế mày định chừng nào mới để cho nó biết chuyện này_Ông Bảo lại tiếp tục bà tám
_Chưa đến lúc mà mày hỏi nhiều thế để làm gì, đừng lải nhải xung quanh tao nữa mày mà còn hỏi nữa thì lát nhịn đói luôn đi_Minh hù dọa
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!