_Đơn giản thôi.... làm bạn gái tui_Hắn nói miệng bắt đầu nhếch lên
_Cậu nói CÁI GÌ tui nghe hok rõ_Nó nói đưa tay ngoáy ngoáy lỗ tai
_Được rồi, nếu cậu muốn thì tui sẽ nói thêm một lần nữa... TUI... MUỐN... CẬU... LÀM... BẠN ... GÁI... CỦA... TUI_Hắn gằn từng chữ từng chữ một
_Ừ... được rồi ê mà khoang đã CÁI GÌ_Nó đồng ý ngay sau đó là hốt hoảng và cuối cùng là bình tĩnh trở lại, nhìn trời nhìn đất rồi quay qua nhìn nhìn hắn hồi lâu sau đó đặt tay lên chán hắn rồi thở dài, lắc lắc đầu nói
_Haizzz... cậu...... uống thuốc chưa ? (Chết cười với câu này )
_Thuốc gì ? Tui có bệnh gì đâu mà uống ? Ê mà tui bảo cậu làm bạn gái tui cậu bảo tui uống thuốc chưa là sao, 2 việc này có liên quan đến nhau đâu ?"_Hắn ngạc nhiên
_Đương nhiên là có, như ko tự nhiên cậu bảo tui làm bạn gái cậu mà cậu nhìn thử xem trời hôm nay trong xanh, thoáng mát, ko có bão vậy thì vấn đề chính là ở chỗ cậu. Hồi nãy cậu đi đến đây có bị đụng cái cây nào hok ? Hay là có bị thằng nào đánh ko? Mà đâm ra nói nhảm thế, đi đi tui dẫn cậu đi khám đầu_ Nó tuôn 1 tràn sau đó kéo kéo tay hắn đi nhưng hắn vẫn ko bước đi mà đứng hóa đá tại chỗ nhìn nó .
Được hồi lâu hắn mới bình tĩnh lại, mặt hầm hầm
_Tui ko có bị gì hết ak, tui đây là nói thật TUI TRẦN THANH MINH MUỐN DƯƠNG TUỆ LINH LÀM BẠN GÁI CỦA TUI_Hắn cố gắng nhấn mạnh lại 1 lần nữa
_À thì ra là thế vậy tui đồng ý_Nó gật gật đầu, mặt làm ra vẻ thấu hiểu mọi thứ làm hắn hơi bị nghi ngờ vì ko nghĩ nó sẽ đồng ý nhanh như vậy. Còn nó trong đầu đang thầm thương hại cho hắn "Thật tội nghiệp, quen hắn đã lâu mà ko biết hắn bị bệnh hèn gì tính tình hắn thay đổi nhanh như chong chóng. Thôi coi như Dương Tuệ Linh đây làm phước giúp hắn vậy với lại làm bạn gái hắn cũng có gì ko tốt đâu, ngu sao ko đồng ý he he (Ảnh mà biết chị nghĩ vậy chắc ảnh tức hộc máu luôn quá)
_Tối nay tui đứng đợi cậu trước nhà_Hắn bỏ lại 1 câu rồi bước đi
Nó đứng đó, nghĩ nghĩ Hắn đợi mình trước nhà làm gì ? Ko lẽ muốn rủ mình đi chơi? Chắc ko đâu, hắn có bao giờ tốt đến thế đâu với lại đầu óc hắn thất thường lắm, chắc hắn nói nhảm á mà Nó tự trấn an mình hay đúng hơn là tư kĩ 1 hồi rồi mới đi về nhà
NHÀ
_Ba mẹ con về rồi... ủa ba mẹ đâu_Nó nhìn nhìn xung quanh sau đó phát hiện 1 tờ giấy vàng trên bàn thì tiến lại đọc "Ba mẹ có việc bận, các con ở nhà tự túc trong 2 ngày nhé Nó đọc xong tờ giấy, mặt hầm hầm lửa giận vì nó biết thế nào trong 2 ngày này 2 anh em nó phải ăn mì gói đến ngán luôn. Nói thiệt là ngoài chiên trứng, nấu mì nó ko biết làm cái gì hết ak Ê mà khoan đã giờ này cũng gần 12h rồi sao ông Bảo chưa về, thôi kệ ổng về cho ổng tự nấu mì ăn đi mình đi giải quyết cái bụng trước Nó nghĩ rồi chạy đi vào bếp nấu mì. Và ngay sau đó là hàng loạt tiếng động lớn nhỏ vang lên
_Sao ko mở được bếp ga vậy nè
_Chén, tô chưa có cái nào rửa hết sao
_Ê ko phải là hết mì gói rồi đấy chứ_ No la làng và ngay sau đó là nguyên cái khuôn mặt hầm hầm từ trong bếp đi ra, dậm dậm chân vài cái sau đó chạy đi mua mì gói trong miệng vẫn ko quên rủa ông trời
Sau khi đã mua xong đóng mì thì đối mặt với nó bây giờ là nguyên chồng chén bát chưa rửa, nguyền rủa ông trời lần thứ 1001 rồi săn tay áo vào mà xử lí đống chén dĩa dơ bẩn này.
Sau những giờ làm việc gian khổ thì cuối cùng nó cũng giải quyết xong, khuôn mặt đầy mồ hôi, cái áo lúc này đã ước nhẹp, tóc tai thì tèm lem. Nó mệt mỏi bưng chồng chén dĩa úp đi rồi lôi ra 1 cái tô đổ mì vào, thử bật ga 1 vài lần thì được. Nó mừng như điên thầm nghĩ Cuối cùng ông trời cũng ko phụ lòng người. Và ngay sau đó là 1 tô mì bốc khói nghi ngút nó ko ngần ngại gì mà nhào vào ăn ngay.
Vừa ăn nó vừa khen tài nấu mì của nó ngày càng tiếng bộ, như nhớ đến cái gì nó chuyển đối tượng từ rủa ông trời qua rủa ông Bảo ai biểu ổng xướng quá làm gì trong khi nó đang cực lực rửa chén, đi mua mì thì ổng đang làm gì ? Ổng mà về thì ổng chết với nó còn nữa công việc nhà lần này nó bắt ổng làm cho hả giận
Bước vào phòng nó ko ngần ngại gì mà ngả lưng lên chiếc giường thân yêu, lăn qua lăn lại 1 lúc thì nó cảm thấy bùn ngủ nên thiếp đi. Ko biết đã trải qua bao nhiêu thời gian thì cuối cùng nó tỉnh giấc vì chiếc ĐT di động ko biết sao mà réo ầm ĩ khiến nó muốn ngủ cũng ngủ ko được
_Alo ai dzậy người ta đang ngủ mà làm phiền là sao ?"_Nó nói với giọng đầy phẫn nộ
_Ngủ cái gì mà ngủ cậu quên rằng tui hẹn cậu à, nhanh dậy đi tui đang trên đường đến nhà cậu đó
_Ừm.. ê cái gì tui tưởng cậu nói giỡn...._Nó chưa kịp nói xong thì đâu dây bên kia đã cúp máy
Nó ngơ ngác như người cõi trên nhưng cũng ko quên thay đồ rửa mặt, chạy nhanh xuống nhà thì thấy ông Bảo đang ngồi xem TV. Thấy nó đi đến ổng mừng rỡ chạy đến chỗ nó đang đứng dụ dỗ
_Linh đang yêu, Linh dễ thương em có thể nấu mì gói giúp ông anh đáng thương này ko?_Ông Bảo hỏi với vẻ mặt chờ mong
_Ko được với lại 2 quên rằng tự túc là hạnh phúc à, vì vậy 2 tự giải quyết đi ha. À mà quên nữa sáng giờ 2 đi đâu ? 2 có biết là em ở nhà phải cực khổ thế nào ko ? Thấy chồng chén đó ko"_Nó chỉ chỉ chồng chén rồi nói tiếp_Là do em đã cực lực rửa đó còn nữa thấy mấy gói mì tôm ko, là em đã phải băng qua nhiều con hẻm để mua đó. 2 đã ko làm thì thôi, còn than vãng nữa là sao, ko ăn thì nhịn đi ko ai rãnh mà nấu cho 2 ăn đâu_Nó tuôn 1 tràng làm cho ông Bảo ko thể nào ngơ hơn nữa
_Còn nữa cái vụ hồi sáng 2 giải thích cho em đi_Nó
_Mày ko nấu thì thôi, tao tự nấu chứ có cần phải bắt tao làm việc nhà ko?_Ông Bảo đau khổ nói
_2 trả lời vấn đề của em đi đã_Nó nghiêm túc nói
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!