_Hoàng... mày làm gì ở đây ?_Nhân thắc mắt hỏi
_Ủa anh Hoàng tới hả... đâu... đâu sao em ko thấy ?_Nó nói mắt đảo tới đảo lui
_Thì đây... ưm.. ưm_Nhân đang định nói tiếp thì bị tay ai đó bịt miệng lại
_Chắc anh ấy thấy tui giống anh Hoàng quá nên nhìn lầm ấy mà_Minh nói tay lúc này đã hết bịt miệng Nhân mà thay vào đó là kéo hắn xích lại gần mình
_Lầm sao..._Sau lần 1 bị người ta bịt miệng vẫn ko chừa mà nói tiếp kết cục là bị ai đó nhéo nhéo ngay eo 1 cái đau điếng + ánh mắt nhìn ổng như ác ma nên ổng nín luôn
_Lầm đúng ko anh ?"_Minh nói đậm chất lạnh lùng, tay vẫn ko ngừng ngắt mạnh cái eo ông Nhân hơn nữa
_HA.. ha... lầm.. nhìn lầm rồi _Nhân nói vẻ mặt cực kì bất đắc dĩ
_"Ê mà nói gì thì nói nhìn 2 người giống... _Ông Bảo định nói tiếp thì bị ai đó trừng mắt nên câm luôn
_A tao nhớ rồi ko phải lúc trước Hoàng nói có một thằng em họ sao, 2 người giống nhau cũng là chuyện thường thôi đúng ko _Tuấn cố tình chen vô nhầm phá vỡ ko khí trầm thấp lúc này nhưng đáy mắt vẫn xẹt qua 1 tia nghi ngờ rồi nhanh chóng biến mất. Nó cũng ko ngoại lệ là mấy nhưng vẫn giả bộ làm vẻ mặt ngây thơ như ko biết gì
_Ờ thì 2 người là anh em giống nhau là chuyện thường tình, thôi đi chơi thôi chẳng lẽ cứ đứng đây tranh cãi vì cái vụ anh em này hoài sao_Nó nói rồi nhanh chóng kéo 2 con bạn chạy đi chơi
Trước phòng vé
_Này mày đi hỏi coi mấy ổng có chơi Phượng Hoàng Bay ko tao mua luôn_Nó hướng con Tâm nói
_Ờ... ê mấy anh có chơi Phượng Hoàng Bay ko tụi em mua_Con Tâm la to
_Chơi chiếc cái gì trò đó dành cho lũ con gái tụi em mấy anh đàn ông con trai tự nhiên chơi cái đó. Thôi đi chơi đi để cho đàn ông bọn anh tâm sự_Ông Nhân làu bàu nói
_Hứ.. ta đây đã mời mà còn làm giá ko chơi thì thôi ai thèm. Đường đường là con trai mà ko chơi mấy trò này đòi đi tâm sự đã thế còn nói trò này dành cho con gái thế mấy anh thấy cái nào giống con gái hơn. Đừng nói mấy anh là cái dạng đó đó nha.._Con Tâm móc méo
_Thôi mệt em quá đi nhanh nhanh đi cho bọn anh nói chuyện_Ông Nhân nói lấy tay xua xua
Con Tâm chậc lưỡi cười cười sau đó cũng ko làm phiền mấy ổng nữa mà nhanh chóng nhập cuộc với 2 con kia. Nhưng trước khi đi còn nháy mắt với ông Nhân 1 cái làm ổng phút chốc đờ người. Còn tên Tuấn thì tức anh ách nhưng vẫn giữ thái độ bình tĩnh vì truyện bây giờ quan trọng hơn
_Sao lúc nãy mày nhéo tao đau điếng thế có gì cứ đá lông nheo với tao là được rồi_Nhân hậm hực nói lấy tay sờ sờ chỗ mình bị thương
_Anh nói gì tui ko hiểu_Minh ngây thơ đáp
_Mày đừng giả bộ nữa, những điều bọn tao nói mày đều hiểu hết mà phải ko ? Ko qua mắt được bọn tao đâu. Nói đi tại sao mày lại làm như thế ?_Hoàng lên tiếng
_Mấy người đang nói sàm cái gì thế tui đã nói là tui ko hiểu rồi mà_Minh vẫn tiếp tục duy trì vẻ ngây thơ như con nai tơ
_Được rồi nếu mày đã cố chấp như thế thì có gì lát con Linh xuống tụi tao sẽ nói cho con Linh biết những gì tụi tao đang suy nghĩ_Ông Bảo vẻ mặt gian tà nói
_Bọn bây đúng là... hết nói nổi mà được rồi tao nói... chuyện là thế này..._Minh bắt đầu kể ( khúc này t/g để dấu... là tại vì để đến gần cuối truyện Minh sẽ giải thích cho nó hiểu chứ giờ mà nói ra thì ko tiện)
_À thì ra là thế... nếu dzậy thì bọn tao sẽ giúp mày diễn tốt vở kịch này_Nhân lấm lét nói
_Dù gì thì nó cũng là em gái tao lừa nó tao ko nỡ_Ông Bảo nói đến đây làm vẻ mặt thương tâm vô cùng (cáo già thì có)_Cho nên... he he..._Đó mặt cáo đã bắt đầu lòi ra rồi
_Cho nên cái gì_Minh có chút bực bội nói vì hắn biết tính bạn mình ko có tốt đến thế đâu
_Cho nên.. nói thật thì tao cũng ko muốn đâu nhưng mà dù gì mày cũng là em rể tao... _Ông Bảo lại tiếp tục nói vòng vòng
_Mày nói đại đi tao ko có lòng kiên nhẫn đâu đấy_Minh bắt đầu bực mình
_He.. he thật ra cũng ko có gì là khó chỉ cần tao nói cái gì mày cũng phải làm theo là được rồi_Ông Bảo đưa ra điều kiện
_Đúng đó điều kiện này được nè bọn tao cũng muốn he he _Nhân và Tuấn đồng thanh
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!