Sau khi đã được Hoàng đưa lên khỏi bờ biển, người nó bỗng run lên cầm cập, thân thể ko tự chủ co rúm lại, mặt mày trắng bệch. Hoàng thấy nó có vẻ ko ổn liền ân cần hỏi
_Em có sao ko ? Hình như em bị cảm rồi mặt mày có vẻ ko được tốt, thôi để anh đưa em về phòng chứ cứ thế này chắc em sẽ xỉu mất
_Tui ko sao đâu anh ko cần quá lo lắng như thế, nếu anh đã ko phiền thì nhanh đưa tui về phòng đi_Đáp với vẻ mặt lo lắng của Hoàng là gương mặt gần như tỉnh bơ của nó, tại sao lại nói gần như bởi vì nó chỉ cố gắng trưng ra cái bộ mặt tỉnh bơ này thôi.
Và ko đợi nó nói nhiều nữa Hoàng đã nhanh chóng dìu nó đi về phòng bỗng từ đâu con Hoa chạy đến
_Ủa Linh bà sao vậy ? Sao bà lại ở đây tui nhớ là bà đang ngủ ở trong phòng mà ?_Hoa ngạc nhiên hỏi, tất cả lực chú ý của nhỏ dường như lúc này chỉ nhằm vào nó mà ko để ý đến người bên cạnh nó
_Tui ko sao lúc nãy là do sống đánh 1 cái nên hơi sợ thôi à mà cảm ơn bà về bịch thuốn nha_Nó cười cười nói
_Bà rời khỏi giường lúc nào dzậy ? Sao ko nói cho tui biết (Chị có ở đó ko mà nói với lại lúc Linh kêu chị, chị lo giỡn với trai ko có để ý đâu : monkey68:) Mà bà nói gì ? Thuốc gì...? Tui ko hiểu _Con Hoa ngớ ngẩn hỏi
_Chứ ko phải bịch thuốc để trên bàn là bà mua cho tui sao ? Quái lạ ! Chẳng lẽ là... Thôi có gì
nói sau đi tui mệt quá về nghĩ trước đây , bà đi trước đi đừng lo cho tui_Nó nói rồi nhanh chóng giật giật tay Hoàng ý bảo đi thôi. Và hình như nó quên đi 1 điều quan trọng thì phải đó là cảnh tượng bây giờ của nó với Hoàng lúc này thân mật cỡ nào chứ cứ như là đang hẹn hò vậy đấy. Nó bỏ đi cùng Hoàng để lại đằng sau ánh mắt khó hiểu của con Hoa, sau một hồi định thần lại thì nhỏ mới í ới kêu to
_Này Lin... Linh... bà bỏ đi như thế là sao hả ?.. Huống hồ cái tện đi bên cạnh bà là ai hả.. này ... Linh... Linh
Phòng 113
Hoàng đưa nó vào phòng, và ko đợi cho đến khi lên giường thì nó bỗng ngã xuống và sau đó ngất luôn để lại sau đó là vẻ mặt hoảng hốt của Hoàng
_Này Linh.. Linh.. em ko sao chứ... Linh... Linh... em đừng làm anh sợ.. Linh..._Hoàng nói tay vẫn ko quên lay lay người nó
Đôi mắt lim dim khẽ chớp chớp vài cái, cái đầu hơi đau đau và dường như có một thứ gì đó mềm mềm mà ấm ấm đặt lên đó thì phải còn đôi tay ko hiểu sao nó thấy nặng trĩu giống như có ai đè lên thì phải
Chap 27(tt) :
_Khụ... khụ... khụ.. nước.. nước.. khụ..._Nó ho khan
Đôi mắt ai đó khẽ chớp bất giác đầu hắn từ trên tay nó từ từ ngẩng lên, trong ánh mắt có chút mừng rỡ nhưng trên khuôn mặt vốn dĩ cũng chỉ có lạnh lùng và lạnh lùng mà thôi
_Cậu tĩnh rồi_Minh nói
_Nước... nước.. khụ... nước.. khô cổ.. quá.._Nó mệt mỏi nói
Minh ko nói gì, vội vàng chạy đi rót 1 ly nước nóng cho nó . Sau đó hắn vội vàng đỡ nó dậy, 1 tay thì đỡ nó, 1 tay thì đặt cái gối nằm ngang cho nó có thể dựa vào khi ngồi dậy, sau đó lấy cốc nước đặt trên bàn đưa cho nó. Và ko ngần ngại gì nó nhanh chóng tu một hơi hết sạch. Sau khi uống xong thì lúc này lí trí của nó cũng dần dần hồi phục, cố gắng nhớ lại tất cả mọi việc từ việc đi đến biển cho đến ngất xỉu.
Nhưng khoan đã lẽ ra người túc trực bên nó lúc này phải là con Hoa hay Hoàng chứ sao lại là Minh. Nó ngạc nhiên hỏi
_Tại sao cậu lại ở đây ? Hoa đâu ?"
_Nhỏ phải đi ăn với tụi kia rồi , lúc đầu nhỏ đòi ở lại đây nhưng tui thấy nhỏ ốm yếu quá chắc chưa ăn gì nên tui bảo nhỏ đi ăn trước_Hắn giải thích
_Uk, thế sao cậu ở đây ?"
_Anh Hoàng thấy cậu xỉu mà lúc đó ảnh có việc nên bảo tui đi chăm sác cậu
_Cậu gặp anh Hoàng rồi hả ?"_Nó lại tiếp tục già truyện
_Tui ko biết có phải cậu bị bệnh hay ko nữa, sao cứ hỏi hoài thế mau ăn cháo lấy lại sức này ko lo_Hắn nói vẻ mặt có chút trêu đùa
Nó nguýt 1 cái rồi cầm tô cháo mà hắn đưa cho ăn 1 cách ngon lành, mà ngộ nha người ta bị bệnh thì người ta ăn ít hoặc ko ăn nổi đằng này nó lại quốc hết nguyên hộp cháo 1 cách tốc hành đã thế khi ăn xong nó còn kèm thêm 1 câu nữa
_Còn nữa ko ? Ngon quá! Mua ở đâu vậy ?"_Nó nói mắt lấp lánh ánh sao nhìn hắn
_Ở nhà hàng của resort đó, thiệt tình tui ko biết cậu có phải là Trư Bát Giới đời sau ko nữa, ăn cho lắm vào_Hắn trêu
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!