Nó uể oải chống 2 tay dưới đất, mệt mỏi la
_Trời ơi, cái tên ác ôn nào rãnh thế, nghĩ sao à kéo ta xuống dzậy mém tí nữa là giật được cái ĐT rồi hên là mình chống tay nếu ko là đi gặp bác Vương luôn rồi, bây giờ ko biết có đứng lên được hay ko nữa hix, TÊN NÀO... ÀO... ÀO...À.À_Nó la lối sau đó nhấn mạnh 2 chứ cuối rồi quay đầu lại trừng mắt nhìn Lâm làm Lâm nổi da gà. Cười hì hì Lâm nở nụ cười rõ chói lóa hướng nó như muốn xin lỗi
_Ha... ha... cho ta xin lỗi, ta đây chỉ muốn giúp đỡ mi thôi mà, mi thấy đó nếu ko có ta nhào vô chắc mi đã ngã vào người hắn rồi_Nói tới đây Lâm lườm Minh 1 cái nhưng lại chỉ nhận được ánh mắt ngơ ngơ của Minh
_Ngươi cũng rãnh quá ha, hết chuyện làm rồi hả ? Như ko chỗ người ta đang cãi nhau mi chen vào làm gì ? Bây giờ mi đã thấy cái ý tốt của mi đã giúp ta như thế nào chưa ? Ta nói i biết ta mà có chuyện gì xảy ra làm ta đi chơi ko được thì mi cũng chuẩn bị tinh thần đi. Còn cậu nữa, khôn hồn thì xóa tấm hình đi nếu ko cậu chết với tui. Thiệt là bực mình mà!"_Nó rồi nó ráng gượng dậy, phủi phủi bụi vài cái Minh định đỡ nó đi thì bị nó quát
_Cậu rãnh quá thì lo xóa cái hình đó đi đừng có làm phiền tui, tui đang giận đó_Nó nói xong gạt tay hắn ra rồi hướng cái xe lũi thũi bước đi. Vì đi trước nên nó ko biết đằng sau nó có 2 người đang trừng mắt nhìn nhau. Cả 2 cùng hừ 1 cái rồi quay lưng bỏ đi.
Đứng dưới xe
_Bác tài ơi... bác tài, bác mở cửa cho cháu lên xe ngồi nghĩ tí đi ạ_Nó la lối
_Ủa sao cháu ko đi tham quan tiếp đi, bây giờ mà lên xe thì nóng lắm cháu ạ_Bác tài mở cửa xe rồi hướng nó nói
_Dạ thôi, tham quan thì cũng đã tham quan hết rồi, chụp hình thì cháu cũng đã chụp hình rồi_Nói đến đây nó bỗng nghiến răng nghiến giọng_ giờ cháu mỏi chân quá nên bác cho cháu lên xe đi ạ với lại các bạn cũng tham quan sắp xong rồi_Nó nói giọng nài nỉ
_Ừ được rồi, cháu lên đi nhưng ráng chịu nóng 1 tí nha;
Nó đáp dạ 1 tiếng rồi khập khễnh bước lên trong lòng thầm rủa 2 cái tên mà nó cho là ác ôn. Ngồi được 1 lúc thì mọi người cũng ồ ạt kéo lên xe, ai ai cũng đã thấm mệt nhưng trên mặt vẫn còn lưu lại những nụ cười tươi rói. Lúc này hắn cũng đã có mặt trên xe, hắn và nó ko ai nói với ai câu nào. Còn Lâm vẫn thỉnh thoảng léng léng nhìn sang coi nó như thế nào, chỉ thấy vẻ mặt tức giận của nó, Lâm lắc đầu cười khổ
Resort
_Bây giờ, các bạn hãy trở về phòng của mình nghỉ ngơi hay muốn đi tắm biển gì đó tùy thích, khoảng 5h các bạn tập trung ở đây_Sau khi anh HDV nói xong thì cả đám lũ lũ lượt lượt kéo về phòng.
Phòng 113
Nó uể oải bước vào phòng trong lòng thầm nguyền rủa 2 tên kia lần thứ 1001 lần vì ko hỏi thăm nó ( bó tay! lúc người ta quan tâm thì quát còn lúc ko quan tâm thì rủa tính tình thật là thất thường quá đi ) Tức giận nó xoa xoa cái mông rồi hướng cái giường mà bò lên. Con Hoa thấy nó có vấn đề liền hỏi
_"Linh, bà bị sao vậy ? Có chỗ nào ko khỏe hả ?_Thấy nhỏ lo lắng hỏi , nó định đáp lại nhưng chưa kịp nói thì có đứa đã xen vào rồi
_Đáng đời, đứng là ác giả ác báo (vẫn còn tức cái vụ cháy nhà) hại người ta chi nên bây giờ người ta hại lại mình_Tuyết mỉa mai
_Nếu ko có chuyện gì làm thì ngậm cái họng lại đi, ko ai hỏi đâu mà nói, hay là mi thích nói chuyện 1 mình ? Trời ơi giờ mới biết nha, bạn Tuyết lớp ta bị bệnh tự kĩ , thích nói chuyện 1 mình. Được rồi mi yên tâm đi ngày mai ta sẽ nói với mọi người để họ còn biết đường mà chiếu cố mi_Nó nói cố tình nhấn mạnh 2 chữ chiếu cố. Con Tuyết nghe xong nín luôn, ko dám hó hé nữa lời (Ngu thì chịu, đã biết trình độ móc họng của nó cao siêu đến cỡ nào rồi mà còn ráng chọc vào)
_Tui ko sao đâu, bà khỏi cần lo. À có gì lát cỡ 4h bà kêu tui dậy nha, bây giờ tui thăng đây mệt quá_Nó hướng con Hoa nói rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ
Nhưng trong mơ nó lại loáng thoáng nghe giọng nói của ai đó rất thân quen
_Thật xin lỗi, lẽ ra tui ko nên làm như thế. Nếu ko thì em sẽ chẳng bị thương rồi, thành thật xin lỗi nhưng em có biết ko nhìn em lúc đó dễ thương lắm... _1 giọng nói nam quen thuộc vang lên
_Nếu như sau này em biết được bí mật của tui thì liệu em có tha thứ cho tui ko ? Tốt nhất em đừng nên biết, tốt nhất tui cứ giả bộ như thế này thì sẽ hay hơn. Chúc em ngủ ngon, cô bé ngốc_Nói rồi người nam đó hôn lên trán nó một cái để 1 bịch thuốc gì đó lên bàn rồi lặng lẽ bỏ đi, trong phòng lúc này ko có 1 ai cả ( ai vậy ta ? có nàng nào đoán được ko ? )
2h Chiều
Nó đang ngủ, bỗng chiếc ĐT vang lên làm nó nhức đầu, vội vàng lấy gối chặn 2 tai lại. Nhưng tiếng chuông ko những ngừng reo mà càng ngày càng reo ác liệt hơn chính vì vậy mà làm cho nó bực mình. Mệt mỏi bước xuống giường với đôi mắt đang nhắm nghiền (coi chừng dập chảo lần 2 ) mò mẫm tìm đường đến cái chỗ ĐT đang sạc pin, nó bắt máy lên
_Alo, Lan ơi em sao rồi làm anh lo lắng quá_Tiếng 1 tên con trai vang lên
_Ago.. oáp.. tên điên nào đầu dây thế hả ? Có biết ta đang ngủ ko? Nếu rãnh quá ko có chuyện gì làm thì đi chết đi đừng có làm phiền ta NHẦM SỐ RỒI_Nói rồi nó tắt máy cái rụp ko để cho người đầu dây kia nói thêm một lời nào nữa. Sau đó nó lại mò mẫm tìm đường leo lên giường để nhanh chóng ra đi tìm đường cứu nước (ý nói đi ngủ ak) Nhưng 1 lần nữa tiếng chuông lại réo rắc vang lên làm nó muốn điên tiết.
Lúc này nó đã ko còn bình tĩnh được nữa mà bật dậy, dậm hân đùng đùng hướng cái ĐT mà bước đến
_Alo, Lan ơi anh nè sao chưa kịp nói gì thì em đã cúp máy rồi ủa mà giọng em sao kì vậy ? Bị cảm hả ? "_Giọng người nam lúc nãy lại lần nữa lên tiếng
_Nãy giờ ta điên lắm rồi đó nha, ta đã nói nhầm số rồi bộ bị điếc hay sao mà ko nghe. Ko có Lan nào ở đây hết ak, nếu muốn gặp Lan thì lên chùa cắt đứt dây chuông đi,(ý nói vở tuồng Lan và Điệp ak) ở đây ko có ai tên Lan đâu. Đừng có làm phiền ta nữa_Nói rồi nó cúp máy. Rút cục sạc ra nó lại lần nữa leo lên giường rồi cố gắng ngủ lại. Nhưng chưa kịp chợp mắt thì tiếng chuông điên thoại lại vang lên
_ALo nếu như ko phải là Lan vậy thì... là chị của Lan, chị ơi cho em gặp Lan ạ. Em có chuyện gắp lắm, chị..._Tên đó đang định nói tiếp thì
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!