Chương 25: Bánh hỏi, Vĩnh Hi và Tháp Chàm

Sáng hôm sau

Loa phóng thanh ầm ĩ tiếng của người HDV "Tập trung... tập trung làm phá vỡ giấc ngủ của hơn hàng ngàn con người ở đây, và nó cũng ko ngoại lệ

Nó bật dậy, giục cái gối xuống đất, vò đầu bức tai, bực bội hét lên

_Cái quái gì thế này, mới có 5h sáng mà réo là sao hả trời, thiệt là ồn ào quá đi_Nói rồi nó hậm hực bước vào nhà vệ sinh. Cũng tại hôm qua ở chỗ lạ nước, lạ cái nên ko ngủ được (lạ cái con khỉ, lạ mà buổi trưa có người ngủ ngon lành đấy thôi) cứ lăn qua lăn lại đến gần 1h đêm mới chợp mắt được nên bây giờ nó vừa mệt mà vừa buồn ngủ. Sau khi làm VSCN xong, nó nhìn quanh khắp phòng thấy con Hoa vẫn còn ngủ ngon lành và 2 co điên kia đang chùm khăn kín đầu.

Nở một nụ cười tà ác nó vội vàng chạy tới chỗ con Hoa đang nằm kêu nhỏ dậy nhưng mà nó kêu rất nhỏ chỉ đủ để con Hoa nghe thấy thôi. Hối thúc con Hoa nhanh chóng làm VSCN sau đó nó kêu con Hoa ra tập trung trước để xem kịch hay. Đợi cho con Hoa đã rời khỏi phòng, nó làm 1 bộ mặt gian ác, nhìn ra cửa số thấy mọi người đã tập trung đầy đủ. Nó bắt đầu hét

_Cháy nhà rồi bà con ơi, cháy nhà... cháy rồi_Hét xong nó chạy ra khỏi phòng và nhanh chóng chạy vào hàng ngủ.

Nói về phần của 2 con kia, sau khi nghe tiếng loa phóng thanh, bực mình lấy chăn chùm đầu lại để tráng tiếng ồn. Nào ngờ chỉ vừa mới chợp mắt được một lúc thì nghe tiếng ai đó hét cháy nhà. Quá hoảng hốt, 2 đứa nó ko cần biết trời, biết đất gì nữa giục tung chăn mền ra rồi gắp rút chạy ra khỏi phòng trong khi vẫn còn mặc bộ đồ ngủ, la toáng lên như con điên

_Cháy rồi, cháy rồi chạy nhanh đi...

Sau khi đã chạy được 1 đoạn thì cả 2 dừng lại, miệng thở hồng hộc, ngước mắt lên thì chứng kiến cảnh mấy đứa kia đang nhìn mình cười cười, có đứa còn chỉ chỏ nói này nọ nữa. Lúc này Tuyết mới phát hiện mình bị lừa, tức giận lườm nó 1 cái. Còn nó thì vẻ mặt cứ nghênh nghênh như kiểu Ta đây chẳng làm điều gì cả . Trong khi đó thì con Phương vẫn với đôi mắt chớp chớp, ngạc nhiên hỏi

_Ủa sao các cậu ko chạy đi ? Cháy nhà rồi kìa_Nhỏ nói làm nguyên một đám đã cười nay còn cười to hơn. Tuyết thấy thế, tức giận vì con bạn của mình quá ngây thơ, cú đầu nhỏ 1 cái Tuyết nói

_Bớt ngây đi mày, mình bị tụi nó lừa rồi, mày nhìn xem nhà có bị cháy đâu_Tuyết nói , tay chỉ chỉ vào cái nhà rồi hậm hực hướng ngôi nhà đi về. Để lại sau lưng 1 bộ mặt vô cùng ngơ ngác của con Phương. Và mấy giây sau đó, sau khi đã tiêu thụ được những gì con Tuyết nói thì lúc này mặt cô nàng đỏ còn hơn cả gấc, gãi gãi đầu rồi chạy nhanh vào phòng

Nó đứng nhìn cười ha hả, còn con Hoa đứng kế bên chỉ biết lắc đầu chào thua với cái tính trẻ con của nó. Đúng là Linh nhà ta thất lắm trò!

Đợi cho 2 đứa kia thay đồ xong, anh HDV nhỉn họ lắc đầu, rồi hướng phía tụi kia nói

_Bây giờ chúng ta sẽ đi ăn bánh hỏi -1 món đặc sản ở đây rồi sau đó sẽ đi tham quan Vĩnh Hi và cuối cùng là Tháp Chàm (Tháp Chăm) - 1 công trình kiến trúc cổ do người Chăm xây vẫn còn lưu giữ đến ngày nay_Và đương nhiên bao giờ anh HDV nói xong thì tụi nó cũng phấn khởi và tò mò lắm

Đoàn xe bắt đầu khởi hành đến 1 quán ăn rất to nằm trên đường XXX, cả đám ồ ạt, ngạc nhiên vì tên quán chỉ có 2 chữ rất đơn giản Bánh Hỏi" Bên trong thì kha khá đông nhưng cũng đủ chỗ cho tụi học sinh nó ngồi. Và cũng như lần trước, lần này tụi nó cũng được xếp chỗ ngồi như thế. Trong không khí tấp nập của quán ăn thì ở một bàn ăn nho nhỏ, chính là bàn của nhóm nó, đang diễn ra 1 trận thi đấu mắt giữa nó và Tuyết (các bạn cũng bít nguyên nhân vì sao mà ) cả hai đứa cứ trừng qua trừng lại , ko ai chịu nhường ai, ngay cả con bạn thân của mình can ngăn vẫn tiếp tục chỉ cho đến khi người phục vụ bàn bưng 1 dĩa bánh gì đó rất to ra tụi nó mới chịu dửng lại vì bây giờ bụng đứa nào đứa nấy đang réo ầm ĩ cả lên. Cách bài trí của dĩa bánh này rất lạ, ở dưới là 1 cái dĩa khá to, chồng lên cái dĩa đó là 1 xấp lá và để trên xấp lá đó là bánh mà ở đây người ta gọi là bánh hỏi. Bánh này nhìn ko biết miêu tả thế nào chỉ biết nó giống như là những sợi hủ tiếu được kết dính lại với nhau. Ở trên còn rắc rất nhiều mỡ hành. Ăn kèm với bánh hỏi thì gồm có bánh tráng, lòng heo, rau và mắm (mắm chanh, mắm đậu phộng và mắm nêm giống bánh căn ak) Cách ăn rất đơn giản chỉ cần lấy một miếng bánh tráng ra, gắp rau bỏ vào sau đó lấy miếng bánh hỏi để lên trên đó, gắp một vài miếng lòng để vào sau đó cuốn lại chắm với mắm ăn thì ngon hết biết. Nếu ai ko biết ăn lòng heo thì chỉ cần ăn bánh hỏi với nước mắm thì cũng rất ngon ( giống t/g ak, trời ơi nhắc tới chi bây giờ thèm gần chết , Ko bít sao mà t/g post hình ko đươc nàng nào rãnh vào google search Bánh hỏi Phan Rang sẽ ra) Vì 1 dĩa khá nặng nên cả đám ăn no nê. Và cũng như lần trước, lần này tụi nó cũng khen ngon nhưng cũng thấy khá ớn vì ăn hơi bị nhiều ( mỗi bàn ăn 1 kí bánh hỏi lận đó) Và sau khi đã ăn no nê thì đoàn xe lại tiếp tục lăn bánh, khởi hành đi đến địa điểm kế tiếp

- Vĩnh Hi.

Bước xuống xe, cả đám ồ lên kinh ngạc vì ở đây có rất nhiều tàu to , lớn ko biết để làm gì. Và nhìn cái vịnh này đi chao ôi ko biết sâu bao nhiêu và xa bao nhiêu nữa bởi vì nó quả thật rất lớn

Sau khi anh HDV nói gì đó với chủ tàu thì tụi nó được anh HDV dẫn đi đến 1 con tàu khá to rồi leo lên. Nhưng vì tụi nó kha khá đông nên đành chia ra ngồi 2 tàu. Và ko biết xui rủi thế nào mà nó và con Hoa bị chia ra ngồi 2 tàu khác nhau. Thế là nó ngồi chung với Minh còn con Hoa thì ngồi chung với V. A ( xui rủi cái gì t/g sắp đặt hết ak)

Đoàn tàu bắt đầu di chuyển, mặt nước cứ lênh đênh, lênh đênh nên làm cho 2 con điên kia mặt mày tái xanh (hình như bị say tàu) miệng luôn mồm ói Còn nó thì đỡ hơn 2 con đó 1 chút và có lẽ vì đây là lần đầu tiên ngồi tàu nên tay nó cứ báu chặt lấy tay Minh, làm cho hắn đau điếng nhưng cố gắng ko thốt ra. Đoàn tàu từ từ đi xa dần, xa dần và rất nhanh chóng nó đã ko thấy bờ đâu nữa.

Tay thì vẫn đang báu chặt lấy Minh không những ko nhẹ mà tàu càng đi xa thì nó báu càng mạnh ( tội nghiệp cho Minh nhà ta) Vì đau quá hay sao ko biết mà hắn lên tiếng

_Này nhìn vào đây này, nhìn ngoài đó làm gì có thấy san hô đâu_Minh nói mặt mày cau có

_Cậu bị điên hả, ở trong đây làm gì có san hô mà nhìn_Nó nói tay đang báu đã dần dần trở nên nhẹ hơn

_Thế cậu nhìn ở ngoài biển thì thấy chắc ? Bộ lúc nãy cậu ko thấy ở phía ngoài chiếc tàu nó có đề là tàu đáy kính à ? Khom người xuống, thấy tấm kính dưới chân cậu ko ? Nhìn vào_ Hắn nói

Nghe hắn nói thế thì nó cũng tò mò nhìn xuống. Thật ra là lúc nãy nó có thấy tàu đề chữ gì đó nhưng nghĩ là nó đề hảng sản xuất ra cái tàu này nên ko thèm nhìn. Nhìn vào tấm kính, chao ôi giống như là con tàu bị đấm chừa ra 1 lỗ hỏng vậy đó, có thể nhìn thấy toàn bộ ở dưới đại dương luôn ( T/g xin miêu tả đôi chút: Con tàu khá to, có 2 dãy ghế ngồi hai bên, ở giữa là 2 tấm kính to có thể nhìn xuống dưới đáy đại dương.

Vì có lẽ đi lâu quá nên t/g chỉ nhớ mang máng đến đó thôi nhưng cái này là có thật chứ ko phải bịa đâu. Các món ăn cũng vậy ngoại trừ mấy quán ăn thì t/g chém 1 chút) Lúc này, tụi kia nghe hắn nói thế thì cũng bắt trước khom người xuống theo dõi luôn. Đứa nào cũng luôn mồm khen Đẹp quá, tay của nó giờ đã hết bám vào Minh mà thay vào đó là để lên má, tập trung ngắm san hô và bao giờ thấy cái nào đẹp thì nó cũng chia sẻ với bạn bè như là Minh.. Minh nhìn kìa cái này đẹp quá... Từng lớp san hô lần lượt hiện ra, nó cứ như bông hoa tạo thành từng chùm, từng chùm trông rất đẹp, thỉnh thoảng có vài con cá nhỏ bơi qua trông cứ như là đang xem phim hoạt hình Đi tìm Nemo vậy đó. Mà phải công nhận là san hô đẹp thiệt đủ sắc màu, đủ hình dạng hết , đâu đó còn có vài cây rong biển nữa và 1 điều tuyệt vời nữa là san hô đâu phải do con người tạo ra đâu, tất cả đều là do thiên nhiên tạo thành nó tự mọc ra và nhờ nó mà làm nên 1 bức tranh đại dương sống động ( xin lỗi mấy nàng nha vì tài năng miêu tả của t/g hơi bị giới hạn nên đến đấy là hay lắm rồi đó)

Đoàn tàu từ từ quay ngược trở lại, bọn nó vẫn mãi lo ngắm nghía. San hô cũng từ từ thưa dần, thưa dần và người xem cũng thế từ từ vơi dần vì bây giờ bọn nó đang tập trung xem yến.

Trên những ngọn núi xa xa kia, là nơi cư ngụ của bầy chim yến. Chúng cứ bay vòng quanh cái tổ đó. Tụi con gái thì vẫn mãi miết ngắm trong khi đó thì bọn con trai cũng ngắm nhưng miệng thì đang liếm láp vì suy nghĩ đến món yến sao, nước yến. Biết tụi nó đang thèm nhỏ dãi , nó ko biết từ đâu quay qua nói 1 câu như làm bọn họ mất hứng

_Thèm cái gì ? Bộ mấy người ko biết yến sào hay nước yến được làm từ nước miếng của con yến hay sao, nếu thèm thì tự nhả nước miếng của mình ra sau đó bỏ vào họng mình ăn lại đi _Nó bắt đầu giở trò. Mấy thằng con trai nghe nó nói thế thì nước dãi ngừng chảy, từng ngụm, từng ngụm nước miếng khó khăn nuốt xuống, trong đó có 1 tên can đảm nói lại

_Linh à, cậu đừng vì tụi tớ thèm thuồng mà nói xạo thế chứ_HS nam nói và ngay sau đó là những tiếng bè theo sau Đúng đó

_Xin lỗi nha ta đây ko có rãnh mà ngồi nói nhảm, tên nào ko tin thì móc ĐT ra lên google search Yến sào coi nó có ra ko nhá, lấy nước miếng con yến làm yến sào là chuyện bình thường, bây giờ còn có chuyện người ta lấy phân chồn làm cà phê nữa kìa, hơn nữa ko những gớm mà nó còn hiếm và ngon hơn những cà phê bình thường gấp bội lần_Nó hăm he nói

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!