Chương 24: Xuống nước, khóc và...

Trong khi đó ở ngoài chòi Minh nhà ta vẫn hồn nhiên, vô tư đọc sách mà ko hề biết rằng chỉ 1 lát nữa thôi mình sẽ được người ta đỡ xuống nước. Mặc dù nói là nói như vậy nhưng trong thâm tâm hắn lại dấy lên nỗi bất an. Biết cảm nhận của mình ko lầm hắn vội vàng để quyển sách xuống bàn nhưng ai mà ngờ vừa mới để xuống xong thì ko biết bầy bầy lũ lũ từ đâu kéo đến làm hắn khá hốt hoảng nhưng cũng đủ bình tĩnh để chạy đi ngay vì hắn biết nếu chỉ cần ở đó trong 1 phút nữa thì hắn sẽ được tắm toàn thân luôn. Trong lúc chạy hắn cố gắng móc cái ĐT trong túi ra nói 1 câu rồi bỏ lại vào túi

_Ở biển đợi tôi_Rồi tiếp tục chạy đi nhưng vì lực lượng quân hđội của đồng bào ta quá lớn nên chẳng mấy chốc hắn đã được đỡđi (tưởng tượng cái cảnh mà hắn banh 2 tay, 2 chân ra rồi mỗi thằng nắm 1 chỗ cái đó chính là hình dung cho từ đỡ" của nó ak) Đã thế lúc khiêng hắn đi mấy thằng khiêng nó còn nói như thế này

_Mày đừng sợ, tao biết mày ngại nên tụi tao mới giúp mày ày hòa đồng hơn nè, thấy có ai tốt như tụi tao ko_1 thằng khiêng chân tự kĩ nói

_Đúng đó vì mày mà tụi tao phải bỏ đôi tay vàng ngọc của mình để đỡ mày ra ngoài biển ak (gớm làm như hắn cũng muốn được khiêng lắm vậy, đã khiêng người ta đi mà còn thanh bạch ình nữa chứ) mày có thấy cái lớp nào có tinh thần đoàn kết như cái lớp này hok_ 1 thằng khiêng tay nói trong khi đầu vẫn hướng ra biển. Và đương nhiên những lời nói này hắn chẳng thèm để vào tai vả lại từ cái lúc mà bọn này xồng xộc kéo đến hắn đã biết mình thoát ko khỏi rồi, lúc đó hắn chạy chủ yếu là kéo dài thời gian để gọi ĐT thôi. Nhưng để xác định lại 1 việc hắn hỏi

_Có phải con nhỏ chuyên móc họng người ta sai mấy người làm chuyện này ko_Hắn hỏi

_Ừ..1...2...3_Hắn chỉ loáng thoáng nghe Ừ 1 tiếng thì tự nhiên bị quăng xuống nước 1 cái Bùm làm hắn mất thăng bằng mém tí nữa là trật chân nhưng cũng may là hắn học bơi cũng ko tệ lắm nên trong tình huống này hắn cũng đủ sức mà giải quyết với lại lúc này trời gần tối nên sóng ko có, thừa dịp trời tối cùng với đám đông đang nhố nháo hắn cố gắng bơi ra khỏi nơi nguy hiểm này mà hướng đến bãi biển vắng người gần đó

_Khụ... khụ... khụ.._Hắn ho khan, lúc này cái kính cũng ko biết đã rơi từ khi nào, vết tàn nhan giờ đây cũng ko còn nữa, mái tóc quăn giờ đây đã được cởi bỏ, tất cả đã được cởi bỏ và thay vào đó là 1 gương mặt gần như hoàn mĩ ( sao mặt tên này quen quen vậy ta *giả nai* )

_Khăn đây, thưa cậu chủ_1 người mặc áo đen nói

_Về phòng_Hắn buông 1 câu , tóm lấy cái khăn lau đầu rồi khoát lên người sải bước về phòng ( bật mí nè hắn bước về phòng của Hoàng ak chứ ko phải phòng chung đâu. Ủa mà hắn về phòng của Hoàng chi ta *tiếp tục giả nai*)

Về phần của nó, sau khi thấy Minh bị bọn kia quăng xuống nước thì đứng cười ha hả rồi sau đó chạy đến chờ xem bộ mặt hắn khi nổi lên từ mặt nước sẽ như thế nào. Thế nhưng nó chờ hoài mà chẳng thấy ma nào lên cả thì lòng nó bắt đầu lo lắng, ngực hơi nhói nhói nhưng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh của mình trước mặt mọi người, nó ra lệnh

_Chắc hắn đang trốn dưới nước đó, tên nào bơi giỏi thì nhảy xuống xem đi_Nó nói và ngay sau đó thì toàn bộ ánh mắt đều hướng về V. A như muốn nói Xuống đi. Cũng đúng ai bảo V. A dành giải huy chương bạc về bơi lội cấp thành phố làm gì nên xuống là quá đúng ( Biết tên nào dành huy chương vàng hok ? Cái thằng nói học bơi cũng ko tệ lắm ak ) Thế là V. A đành phải hi sinh thân mình mà nhảy xuống chứ đứng ở trên đây thế nào cũng bị ánh mắt hình viên đạn của tụi nó bắn mà chết

Sau một hồi lặn qua, lặn lại dưới nước thì cuối cùng V. A cũng lết lên, thân thể mỏi nhừ, khuôn mặt đẫm nước cùng với đôi mắt ai oán nhìn chằm chằm vào nó

_Ko có, tui mệt rồi nên về phòng trước đây mấy người cứ tiếp tục tìm đi_V. A nói rồi đi về phòng để lại ánh mắt hoảng sợ của nó "Chết rồi, ngay cả V. A tìm mà ko thấy thì hắn có bị làm sao ko chứ nhưng khổ nỗi lúc này lại ko thấy ông HDV đâu, trời ạ có khi nào hắn chết... chết... đuối rồi hok _Nghĩ đến đây bỗng nhiên lòng nó quặn đau lạ thường, nó cứ sao sao đó và dường như nó thiếu đi 1 cái gì đó rất quan trọng thì phải.

Cố gắng loại những suy nghĩ vớ vẫn ra khỏi đầu, nó tự nhủ "Chắc là sẽ ko có việc gì đâu Rồi cố gắng nở 1 nụ cười kêu mấy đứa bạn nhảy xuống tìm và ngay cả nó cũng phải xả thân vàng ngọc xuống tìm. Chợt...

_Tập hợp... tập hợp... trời cũng đã gần tối rồi các bạn mau về phòng của mình thay đồ đi kẻo lạnh, khoảng 7h30 tập trung ở đây chúng ta sẽ đi ăn_Anh HDV nói

Nó nghe thế thì hoảng hốt Chết rồi đến giờ này mà vẫn ko tìm được Minh có khi nào hắn chết đuối thật ko ta Lúc này nó cũng đã mất đi vẻ bình tĩnh thường ngày mà thay vào đó là vẻ sợ hãi thật sự, mọi người cũng từ từ đi về hết còn con Hoa thì đi vào phòng lấy khăn cho nó (bạn tốt ghê) Nó bắt đầu khóc, khóc rất nhiều, khóc đến nỗi hoe cả mắt (khúc này đang buồn mà nhìn cái mặt khóc kia là buồn ko nổi) Có lẽ từ đầu truyện đến giờ đây là lần đầu tiên nó khóc, cũng đúng vì từ đó đến giờ nó ít khóc lắm cho dù có bị ba mẹ đánh, mắng thì nó cũng ko rơi 1 giọt và cho dù điểm có thấp thì nó cũng chỉ buồn một chút thôi ngay cả hôm đám tang bà nội nó, nó còn ko rơi 1 giọt nước mắt mà nhưng mà thứ mà làm cho nó khóc thì đặc biệt nhảm đó là : phim, truyện , nhạc (giống t/g ak có đều cái vụ mà nghe nhạc khóc thì t/g chưa bao giờ có) còn lần này thì đây chính là trường hợp đặc biệt. Nếu biết trước sự tình sẽ xảy ra thế này thì có chết nó cũng ko lôi kéo tụi bạn làm mấy cái chuyện tào lao này đâu, chỉ là nhất thời hồ đồ mà nó đã hại Minh. Đang ngồi khóc ngon ơ như thế thì V. A từ đâu chạy đến, thở hồng hộc nói

_Linh... Linh... thằng Minh nó về phòng từ nãy đến giờ rồi thế mà ko báo cho tụi mình biết làm tụi mình lo sốt vó, ủa mà sao bà lại ngồi đây_V. A hỏi, vì có lẽ là do nó cuối đầu xuống nên V. A ko thấy nó khóc

Lúc đầu nó cứ nghĩ là V. A đến để nói chuyện tào lao nên nó ko thèm nghe nhưng sau khi nghe V. A nhắc đến Minh thì theo mọi giác quan của cơ thể, tai nó bặt đầu phản ứng nhanh nhạy chăm chú nghe những gì V. A nói, thái độ từ kinh ngạc chuyển sang vui mừng rồi lại chuyển sang tội lỗi

_Thật ư, hắn về phòng rồi ư, vậy là hắn ko có chết đuối đúng ko _Nó ngẩng đầu lên hỏi V. A dồn dập

_Ờ...ờ... mà... Linh bà đang khóc sao hay là tui nhìn nhầm_V. A hỏi

_Ông ở phòng mấy_Nó ko trả lời mà lảng sang chuyện khác, bộ dạng cực kì gắp rút

_Phòng 125 mà bà hỏi làm gì bà... này... Linh... Linh..._V. A chưa kịp nói xong thì nó đã chạy đi từ đời nào rồi

Chạy đến phòng 125 như V. A đã nói nó cũng ko gõ cửa mà đẩy cửa vào luôn. Nhìn thấy Minh đang ngồi nhâm nhi 1 ly trà ( trong phòng có trà) nó liền chạy đến

_Ủ Minh cậu có sao ko... hức... hức... xin lỗi.. hức... hức... lẽ ra tui... hức.. hức... ko nên... kêu mấy đứa kia... hức... hức... quăng cậu xuống biển... lẽ ra..._Nó vừa khóc vừa nói nhưng chưa kịp nói xong thì Minh đã ôm nó vào lòng rồi để lại 1 câu

_Chẳng phải bây giờ tui đã ko sao rồi sao, xin lỗi đã làm cậu lo, đừng khóc nữa_Hắn nói rồi lấy tay lau nước mắt cho nó (t/g cực kì kết đoạn này rất ư là lãng mạn ) làm cho ai kia đang ngồi trên giường đọc sách mắt hừng hực lửa giận (ai vậy ta )

_Chúng ta ra ngoài nói chuyện_Nói rồi hắn kéo tay nó đi ra khỏi phòng nhưng trước khi đi vẫn ko quên mang theo 1 cái khăn làm cho nó hết lần này đến lần khác ngạc nhiên. Còn tên kia ko biết vì sao tức điên lên, bỏ quyển sách đang đọc xuống hắn n1oi

_Khỉ thật, mình bị làm sao thế này

Sau khi đã đi ra khỏi phòng hắn chùm khăn lên người nó

_Cậu làm sao mà để người ướt như con chuột nhẹp thế này lỡ ko may bị cảm thì sao _Hắn hỏi

_Tìm cậu_Nó vẫn đang trong trạng thái ngớ ngẩn trả lời

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!