Chương 22: Biển, ngôi nhà kì quái và...

Trên xe

Sau khi đã ổn định chỗ ngồi thì nó vội vàng mở cái balô ra để lấy khăn lau đầu vì hồi nãy bị hắn tạt nước nếu ko mau lâu thì sẽ bị cảm mất. Bà cô thấy nó đang lau đầu thì mắt chợt lóe sáng lên : monkey51: vội hỏi

_Em Tuệ Linh sao vậy hồi nãy vì nôn nóng quá hay sao mà nhảy vào hồ tắm trước rồi à _Bà cô nói chủ yếu muốn trả thù cái vụ hồi nãy. Nhưng nó chưa kịp phản bác lại thì có người đã lên tiếng trước

_Dạ cô ơi tại đầu bạn đó có vấn đề nên rửa nước cho bớt vấn đề , nếu ko nó mà phát tác thì bạn ấy sẽ cắn người đấy ạ_Và người đó chính là Minh nhà ta

Nó nghe xong trợn mắt, miệng nghiến răng ken két

_Cậu nói cái gì đó

_Đấy mọi người thấy ko em nói đâu có sai bấy giờ nó bắt đầu phát tác rồi đấy ạ, chắc lúc nãy rữa nước nhiều quá nên dây thần kinh bị chạm rồi chết rồi: monkey30: tốt nhất nên đến 193 Hàm Tử xem có bị sao ko_Hắn vẫn tiếp tục trêu

Lúc này ko chỉ lớp nó mà lớp kia cũng cười ồ cả lên đâu đó có vài tiếng nói "Linh cậu đừng tới gần tớ, ghê quá hay là Tội nghiệp bằng tuổi tụi mình mà bị khùng.... Bà cô lúc này đắc ý phải nói và chắc chắn 1 điều là nó đang rất rất tức giận mà lại chẳng thể nào nói được gì bởi vì chiêu này của Minh quá chuẩn (Chết rồi danh hiệu móc họng phải nhường lại cho cụ Minh rồi) Thế là nó quay đi ko thèm nói chuyện với hắn nữa lúc này nó thà ngắm cảnh còn hơn ngắm cái mặt ôn dịch của hắn.

Hắn nhìn nó tức điên lên mà vui vẻ quá trời hình như cứ mỗi lần chọc nó là hắn tâm trạng hắn tốt hẳn lên.

Đang ngắm cảnh thì nó bỗng nhớ đến lời lúc nãy hắn nói làm nó có điều thắc mắc mặc dù nó muốn hỏi lắm nhưng nghĩ lại hắn chọc mình quê gần chết mình mà hỏi hắn ko phải nhục chứ là gì nữa Mà cái làm cho nó thắc mắc ở đây chính là "193 Hàm Tử là ở đâu Sau đó vội dẹp đi cái suy nghĩ ko đâu vào đâu của mình, nó tiếp tục ngắm cảnh nhưng trong đầu lại suy nghĩ "Nơi hắn nói chắc ko tốt lành gì đâu bữa nào mình phải đi xem nơi đó là nơi nào mới được (Bó tay đã biết nó ko tốt lành mà còn đi làm gì) Nó nhìn hoài cũng đâm ra chán liền lấy tai nghe ra nghe nhạc cho đỡ buồn

Minh thấy nó nghe nhạc mà sung quá còn hát theo huơ tay múa chân nữa đâm ra cũng tò mò muốn biết coi bài đó là bài gì. Thế là hắn tháo 1 bên tai nghe của nó ra cho vào tai mình. Nó đang nghe nữa chừng thì thấy âm thanh tự nhiên bị vơi đi, tai trái của mình bị thiếu thiếu cái gì nên quay qua xem thì thấy hắn đang ngồi nghe ngon lành. Nó nhìn hắn chằm chằm sau đó chẳng những ko chửi mà còn nói 1 câu khiến hắn hơi bị ngạc nhiên

_Sao, hay hok_Nó hỏi

_Ờ...ờ... cũng được _Hắn ngỡ ngàng nhìn nó, khá là ngạc nhiên vì cái thái độ khác thường này của nó

_Đương nhiên, tui chọn bài mà ko hay sao được, nghe đi xong tui bấm bài khác cho nghe hay hơn nhiều với lại đây là nhạc nhe cho nên dễ ngủ lắm mà mỗi khi tui nghe nhạc Nhật là tâm trạng đang buồn bực tự nhiên được vơi đi phần nào thế mới nói nhạc Nhật là nhất_Nó hào hứng nói. Hắn thấy nó kể về thứ mình thích rất vui vẻ làm hắn cũng vui vẻ lay bất giác trên môi nở 1 nụ cười mà chắc chắn là nó ko thấy rồi (Nó và hắn nghe bài Saikou no kataomoi của Sachi Tainaka ak bạn nào xem phim Sauinkoku no Monogatari

- Gia sư của hoàng đế thì chắc biết bài hát này)

Mà phải công nhận mấy bài nhạc của nó nghe dễ ngủ thật làm hắn gục luôn mà hắn cũng khôn gớm gục đâu ko gục, gục bên vai nó (anh Minh nhà ta cũng gớm quá nha thừa nước đục thả câu hả anh: MatCuoi (9):) Đang nghe nhạc nữa chừng thì tự nhiên có cục thịt nào ko biết đè lên vai nó làm nó đau gần chết hơn nữa thời khắc mà miếng thịt đè lên vai nó thì tự nhiên người nó run run, tóc gáy dựng lên (làm như gặp ma) quay qua bên cạnh thì thấy Minh đang ngủ đầu đè vào vai nó làm nó hết hồn mém tí nữa là la lên rồi và sau đó là giai đoạn tim nó bắt đầu đập thình thịch, mặt bất giác nóng lên, người run nhẹ. Đương nhiên rồi hồi nào giờ ngoài ông Bảo ra nó chưa bao giờ thân mất với một thằng con trai nào cả. Thế là nó cố gắng điều hòa nhịp tim, định lấy tay đẩy cái đầu của hắn ra nhưng chưa kịp đẩy gì hết thì hắn đã quát rồi

_Để yên hồi nãy tui đã cho bạn dựa vào vai tui rồi thì bây giờ đến lượt tui_Hắn nói

_Nhưng mà... nhưng..._Thấy hắn ngủ rồi nó cũng ko đành bỏ ra nếu ko hắn mà điên lên thì khổ thôi kệ coi như mình trả nợ cho hắn đi Nó tự an ủi mình rồi tiếp tục nghe nhạc nhưng mà đầu thì đang niệm thần chú lạy trời, lạy phật cho đừng có người nào nhìn thấy nếu ko thì thanh danh cả đời của nó sẽ bị hủy hoại hết nhất là bà cô nếu mà để cho bả thấy thì thế nào nó với hắn cũng là chủ đề bàn tán ọi người mà thôi, lúc nãy đã khổ lắm rồi thêm lần này nữa thì ko còn hố mà chui.

Nói chung thì ông trời cũng ko phụ lòng người nhưng bất quá lại có 1 người thấy được, chân mày nhăn lại, ánh mắt tức giận, tim khó chịu ko thể nào nói nên lời được. Và người đó chính là ... tự biết đi

Sau mấy tiếng đồng hồ dài dăng dẳng thì cuối cùng cũng đến nơi, nó mỏi mệt đẩy đầu hắn ra, vai ê ẩm hết lên, vội lấy tay xoa xoa bóp bóp bả vai còn con mắt thì trừng hắn hàm ý "Tại bạn mà tui thành ra thế này Thấy thế hắn cười cười nói

_Trừng cái gì có qua có lại mới toại lòng nhau ko phải sao

Nó vùng vằng đứng dậy xách balô đi xuống để lại nụ cười đầy khoái trá của hắn và một cái nhìn tức giận của ai đó

CHAP 22: Biển, ngôi nhà kì quái và 192 Hàm Tử ?

Sau khi mọi người đã tập trung đầy đủ thì tiếng anh HDV vang lên

_Như các bạn đã thấy bây giờ chúng ta đang đứng trước khu resort Hoàn Cầu vậy thì còn chờ gì nữa mà ko nhanh chân bước vào_Nghe anh HDV nói thế mọi người liền nhanh chân tiến vào. Mà phải công nhận 1 điều là trong đây to thật đi tham quan từ nãy đến giờ luôn mà vẫn chưa hết. Khắp nơi nào là hồ bơi, cây cỏ, đặc biệt hơn nữa là có nhiều bức tượng đủ màu có nào là : Tề thiên đại thánh, na tra,... nhưng mà điều làm cho tụi nó thấy khác thường đó chính là có rất nhiều ngôi nhà gỗ.

Chẳng lẽ đây chính là điểm đặc biệt thu hút khách ở resort này nhưng nếu như thế thì chỉ cần vài ngôi nhà là được rồi đằng này ở đây phải hơn 1000 ngôi nhà kiểu này là ít. Mọi người vẫn tiếp tục suy nghĩ về vấn đề này bỗng nhiên tiếng anh HDV vang lên làm mọi người đang suy nghĩ cũng phải hoàn hồn trở lại

_Chắc hẳn các bạn đều ngạc nhiên là tại sao lại có nhiều ngôi nhà cổ kính như thế lắm đúng ko, bật mí nè đó chính là nơi mà các bạn sẽ ở trong 3 ngày tới đó, sao sợ hok ?"_Anh HDV nói mang theo chút đùa cợt

Nguyên một đám mặt tái xanh cả, 1 vài đứa còn la lên ko chịu đâu tui muốn về nhà còn không là Nơi đó gớm như thế ai mà ở cho nỗi chắc chắn là có gián chuột trong đó ko chịu đâu hoàn tiền lại cho tui đi tui muốn về nhà.... và còn nhiều câu khác nữa

_Nào im lặng đi dù gì các bạn cũng đã đi đến đây rồi bây giờ mà đòi về cũng ko được ráng chịu trong 3 ngày đi he he nào bây giờ các bạn hãy lựa nhóm đi mỗi nhóm chỉ có 4 người thôi nha mà nhớ là nam ra nam nữ ra nữ ak chứ ko có ở chung đâu nha : monkey53:_Anh HDV vẫn tiếp tục nói mặt càng ngày càng gian

Lúc đầu mọi người cứ nghĩ là ổng đùa nghe đến đấy biết là ổng nói thật liền sợ hãi nhưng chỉ ngoại trừ nó, Minh và Lâm là bình thường riềng nó thì có chút chờ mong vì nó biết ngơi nhà kia ko tầm thường thế đâu. Mọi người liền ũ rũ chọn nhóm và sau khi phân nhóm thì thế này đây : Nó, Hoa và 2 học sinh nữ khác chung 1 phòng; hắn, V.A, Lâm và 1 học sinh nam nữa chung 1 phòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!