Chương 12: Nghi ngờ, quán nước và cuộc hẹn

Nó nghe một hồi thì thấy hơi lạ sao Minh gặp Hoàng được trong khi Hoàng đang nói chuyện với nó và bộ 3 mà , thấy thế nó vội hỏi

_Nhưng mà lúc đó anh Hoàng đang ở trên sân thượng với bộ 3 và tui mà sao kể cho bạn nghe được_Nó

_Sao bạn ngốc thế tui gặp anh Hoàng khi chuông báo vào lớp nên tui mới vào lớp trễ vậy nè"_Hắn trả lời, thấy nó vẫn ko hiểu hắn nói tiếp

_Có phải đang nói chuyện chuông vang lên anh Hoàng chạy đi đâu đúng hok, thì ảnh chạy đi nói chuyện với tui_Hắn nói

Cuối cùng nó cũng lên tiếng, nó hỏi

_Lần nào cũng vậy kể cả hồi nãy luôn à_Nó

Hắn gật đầu, điều này làm nó khó hiểu nhưng thôi có gì từ từ suy luận sau, bây giờ nó phải hỏi thêm chuyện này nữa

_À mà có phải sợi dây chuyền đó là của bạn hok sao tui thấy nghi nghi_Nó hỏi

_Trời đất! ha ha bạn ko tin thiệt hả, tại ảnh qua nhà tui chơi thấy sợi dây chuyền đẹp nên lấy đeo chơi ai ngờ ổng quên trả nên đeo luôn_Hắn vừa nói vừa cười

Còn nó thì khá bất ngờ ko phài vì chuyện sợi dây chuyền mà là vì nó thấy hắn cười "Hắn cười ư, lần đầu tiên mình thấy hắn cười, đẹp thật Nó nghĩ, mãi mê ngắm nụ cười của hắn

Còn hắn đang cười, thấy ánh mắt nó đang nhìn mình chằm chằm, biết mình lố hắn trở về với vẻ mặt lạnh lùng như lúc ban đầu. Nó đang mê man ngắm hắn thấy hắn tự nhiên lạnh lùng trở lại có hơi tiếc nhưng thôi thế là đủ rồi. Vội đánh trống lãng

_Chủ nhật này bạn rãnh hok đi uống nước với tui có gì rủ anh Hoàng của bạn nữa nha_Nó nói

_Rủ thì rủ 1 người thôi cần chi 2 người_Hắn nói

_Đi mà rủ anh bạn đi chung đi tại hồi nãy tui lỡ đánh ổng mà lí do thì vô cùng lãng xẹt nên tui bao ổng uống nước để xin lỗi_Nó

_Vậy thì rủ anh Hoàng được rồi rủ tui chi_Hắn

_Tại tui lỡ làm chân bạn đau nên quyết định vậy đi ha_Nó

Hắn im lặng 1 hồi lâu chuẩn bị trả lời thì nó đốp luôn

_Im lặng là đồng ý, vậy đi chủ nhật 5h chiều tại quán XXX nha, nếu bạn hay ông Hoàng ko đi thì đừng trách tui độc ác nói chung thiếu 1 người là tui xử cả 2_Nó nói mặt mày nham hiểm

Hắn nói gì nữa giờ im luôn mắc công bị nó xử bây giờ nữa thì chết ( lần này khổ cho anh rồi )

Cuối cùng giờ học cũng kết thúc nó mệt mỏi xách cặp bước về nhà, ông Bảo lúc này chưa về. Đột nhiên nó nhớ chuyện gì đó mắt sáng lên vội chạy lên phòng thay đồ rồi chạy xuống nhà bật TV lên xem trong lúc đợi ông Bảo về

Khoảng 5,10 phút sau ông Bào về, thân thể mệt mỏi. Thấy thế nó tiến đến trước mặt ổng

gấp gáp hỏi

_2, kem em đâu_Nó hỏi tại vì mấy bữa giờ bận rộn nhiều việc quá nên quên mất ông Bảo còn thiếu nó 1 chầu kem bây giờ đã nhớ rồi thì dĩ nhiên phải đòi

_Từ từ đã tao vừa mới về mệt muốn chết, lấy cho tao ly nước đi rồi tính_Ông Bảo mệt mỏi trả lời

_Bây giờ 2 đưa kem cho em đã rồi muốn sống hay muốn chết mặc xác 2 em ko cần biết_Nó

_Con lạy mẹ để con đi lấy kem ẹ là được chứ gì"_Nói rồi ổng tiến đến tủ lạnh lấy hộp kem sôcôla ra đưa cho nó. Nhận được hộp kem trong tay nó vui vẻ phán 1 câu rồi bỏ lên lầu

_Bây giờ mẹ đã nhận được kem rồi con muốn chết thì có thể chết rồi đấy chúc con xuống suối vàng thượng lộ bình an nha"

Ông Bảo nghe xong tức hộc máu (sắp chết rồi) dặm chân rồi đi lấy nước

Nó sau khi lấy được hộp kem thì leo lên giường vừa ăn vừa nghĩ 1 số chuyện về Minh và Hoàng. Thử nghĩ xem nó cho Hoàng 1 tát ngay má trái thì má Minh cũng đỏ như bị ai tát còn cái vụ Minh gặp Hoàng nữa rõ ràng là nó chạy theo Hoàng đến WC rồi đi về lớp khoảng 5 phút sau Minh cũng vào lớp mà. Khoảng thời gian đó làm sao đủ để Minh gặp Hoàng mà nói chuyện chưa tính thời gian Hoàng ở trong WC làm chuyện ấy nữa thì cũng mất thời giờ lắm rồi làm sao chỉ trong 5 phút mà Hoàng gặp Minh rồi nói hết mọi chuyện đươc cơ chứ còn nữa nếu thế thì làm sao Minh về lớp kịp cơ chứ. Chắc chắn là trong chuyện này có vấn đề. Nó suy nghĩ 1 hồi mà ko biết mình đã ăn hết hộp kem từ lúc nào. Để hộp kem lên bàn rồi nó quay xuống giường suy nghĩ tiếp rồi lăn ra ngủ lúc nào ko hay.

Và mấy ngày sau vẫn trôi qua yên bình như thế cho đến...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!