Chương 6: (Vô Đề)

Diễm linh văn trêи trán Khương Nhân Liệt nở rộ lên hào quang sáng chói, khí chất cả người đại biến, cường thế lại uy mãnh, để rất nhiều nữ tử dưới đài cao giọng thét to.

Khương Phàm lạnh lùng đứng đó, không có kϊƈɦ hoạt linh văn, chỉ dùng sức nắm chặt nắm đấm.

- Oanh!

Khương Nhân lấy linh văn câu thông khí hải, toàn thân bạo phát một cỗ hỏa triều mãnh liệt, sau đó hội tụ vào quyền phải.

Hắn hét lớn một tiếng, dậm chân phi nước đại, hướng về phía Khương Phàm giết tới.

Hôm nay hắn là tiêu điểm, muốn một chiêu chế địch, chiến thắng hoàn mỹ.

Nhưng Khương Phàm lại thờ ơ, mặc cho Khương Nhân huy động trọng quyền mang theo liệt diễm, hung ác đập tới.

- Khương Phàm, tránh ra.

Sắc mặt Khương Linh Mộng biến đổi, làm cái gì vậy, tìm ch3t sao?

- Phế vật này sợ đến choáng váng rồi à?

Rất nhiều người dưới đài đều sửng sốt.

- Muốn ch3t.

Khương Nhân vọt tới trước mặt Khương Phàm, ánh sáng linh văn càng tăng lên, liệt diễm mãnh liệt sôi trào, giống như thiên thạch đập tới mặt Khương Phàm.

Nếu một quyền này đập trúng, rất có thể sẽ trực tiếp nổ đầu.

Chân phải Khương Phàm vừa rút lui về sau, quyền phải súc thế, thân thể cong lại giống như cây cung đang kéo căng tiễn, mạnh mẽ mà mãnh liệt, đánh mạnh đến trọng quyền đầy liệt diễm.

m thanh trầm đục, nương theo lấy tiếng xương nứt răng rắc.

Khương Phàm bộc phát ra quyền lực vạn cân, nắm đấm Khương Nhân vỡ nát tại chỗ.

- A!!

Tiếng kêu thảm thiết đau đớn vang vọng trêи lôi đài, tay phải Khương Nhân vỡ vụn, máu tươi chảy ra như mưa, bị hung hăng đánh bay ra ngoài.

Khương Phàm đưa tay một phát bắt được tay trái Khương Nhân, thân eo phát lực, toàn thân vặn một cái, Khương Nhân thay phiên trùng điệp bị đập vào lôi đài, ngay sau đó đá mạnh một cước, dẫm lên nách chỗ cánh tay trái hắn, đồng thời nhấc lên.

Răng rắc, vai trái Khương Nhân biến hình tại chỗ.

Mạch máu bị xé rách, xương cốt đứt đoạn.

Gọn gàng mà linh hoạt, tàn nhẫn, rất tàn nhẫn.

- A!!

Tiếng la hét giống như Ác Quỷ kêu thảm vang vọng cả lôi đài, mấy vạn người tụ tập quanh quảng trường bỗng nhiên yên tĩnh.

Khương Phàm bóp lấy cổ của hắn, nâng lên giữa không trung.

Năm ngón tay như móc câu, đâm xuyên da thịt, giữ ngay xương cổ.

Tiếng kêu thảm thiết im bặt mà dừng.

Toàn thân Khương Nhân lạnh thấu, có thể rõ ràng cảm giác được đầu ngón tay Khương Phàm đang đụng vào xương cốt của mình, phảng phất như lúc nào cũng có thể bóp nát.

Mạch máu trong cổ vỡ tan tạo thành huyết dịch ngược dòng, rót đầy khoang miệng, ục ục trào ra bên ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!