Chương 43: Long Nguyên Nằm Trong Tay Ngươi

Bạch lộc không tiếp tục lui, nhưng Kim Dương Sâm trêи lưng nó lại trốn tránh dáng vẻ đẫm máu rất dọa người kia của Khương Phàm, vèo một cái xông vào trong rừng rậm.

- Kim Dương Sâm, ngươi cùng ta về Bạch Hổ quan đi.

Khương Phàm vọt mạnh ra ngoài, tất cả mỏi mệt cùng đau xót đều vứt qua một bên, giống như báo săn tăng tốc phi nước đại.

Kim Dương Sâm so với Ngân Vũ Thảo thì càng linh hoạt, giống như một đạo bạch quang bay tán loạn bốn phía.

Nó nhanh nhưng Khương Phàm cũng không chậm, thuận một đường phi nước đại.

Sau đó không lâu, ngay thời điểm Kim Dương Sâm dừng lại nhìn quanh, Khương Phàm từ trong bụi cây lao ra, một phát bắt được, trước tiên ép vào trong Thanh Đồng Tiểu Tháp trước ngực.

Kim Dương Sâm bị kinh sợ, tán loạn khắp nơi trong Thanh Đồng Tiểu Tháp, khi thì hóa thành Ngọc Hồ, khi hóa thành chuột bạch, còn biến thành Linh Miêu.

Trọn vẹn giày vò một hồi mới co quắp ở trong góc, từ từ biến trở về bộ dáng nhân sâm.

- Quả nhiên là Kim Dương Sâm.

Đáng giá!!

Khương Phàm phấn chấn, mỏi mệt đau xót bị quét sạch sành sanh.

Bất quá, thời điểm hắn trở lại sơn cốc, bạch lộc đã chấn kinh rời đi.

Yến Khinh Vũ một mực mê man đến giữa trưa mới thức tỉnh, Khương Phàm đã vận chuyển Đại Diệu Thiên Kinh khôi phục tinh lực, còn được vài cây thuốc chữa thương ở gần đó, thoa lên phía sau lưng, mắt cá chân, còn có những vết thương khác trêи người Yến Khinh Vũ.

- Tỉnh rồi sao?

Khương Phàm cẩn thận băng bó kỹ cho nàng, xoa xoa vết máu trêи tay, đứng lên nói:

- Chúng ta cần phải trở về.

Yến Khinh Vũ mơ hồ một lát, mới nhớ lại chuyện tối ngày hôm qua.

- Chúng ta còn sống?

- Mạng lớn, đan dược vừa mới đủ.

- Chúng ta còn sống.

Yến Khinh Vũ tự lẩm bẩm một lần nữa, liền nghĩ tới cái gì, giương mắt phức tạp nhìn Khương Phàm.

- Chỉ còn lại có hơn ba mươi dặm đường.

Khương Phàm đưa cho Yến Khinh Vũ một cây gậy gỗ.

Yến Khinh Vũ nhìn xem, tâm tình phức tạp không còn sót lại chút gì, tức giận muốn phun máu.

Tên hỗn đản này vậy mà làm cho nàng một cây quải trượng?

- Đi nhanh đi.

Khương Phàm không kịp chờ đợi phải đi về.

Cửu Chuyển Kim Dương Sâm so với Ngân Vũ Thảo càng có linh tính, cũng không biết hiệu quả có thể lớn bao nhiêu.

Bất quá hắn đi vài bước, lại phát hiện Yến Khinh Vũ vẫn ngồi ở trong sơn động, nghiêm mặt nhìn nàng.

- Làm gì?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!