Chương 41: Thật Sự Không Kịp

Một trăm ngàn Huyền Giáp vệ toàn bộ đi lên đầu tường, dưới sự chỉ huy của võ tướng trấn thủ mà vào vị trí của mình, toàn bộ trăm vạn Ô Cương Tiễn mang lên đầu tường.

Ba ngươi ngàn Cự Linh vệ điều động khí tức, bổ sung linh lực, làm tốt chuẩn bị tử chiến.

Hắc ám vô biên che đậy màn trời ép qua rừng rậm mênh ʍôиɠ của Đại Hoang, hung hăng đè ép tới Bạch Hổ quan.

Khương Phàm và Yến Khinh Vũ một trước một sau phi nước đại, một giờ, bọn hắn ròng rã chạy bảy mươi dặm, nhưng khoảng cách đến Bạch Hổ quan còn có hơn ba mươi dặm đường núi.

- Đuổi theo ta!

Khương Phàm giống như ác lang nổi điên lao trêи tàng cây, nhìn quanh trêи sườn núi.

- Ngươi lại đang tìm cái gì? Nơi này không có chỗ cho chúng ta ẩn thân.

Yến Khinh Vũ lần đầu tiên cảm thụ được hắc ám Đại Hoang trong khoảng cách gần, nguyên lai bên trong không chỉ là nhìn thấy loại đen kia, còn tràn ngập các loại huyết quang.

Trong bóng tối quanh quẩn tiếng gào thét cùng rít lên kịch liệt.

Cuồng phong mãnh liệt lướt qua sơn lâm gào thét mà tới, thổi tóc dài nàng bay lên, thân thể đều không bị khống chế mà lui lại.

- Tìm được rồi!

Khương Phàm hô lớn một tiếng, chạy qua sơn cốc phía trước mặt.

Sơn cốc bị bốn tòa sơn phong bao quanh, bởi vì thế núi cao ngất, đè ép lẫn nhau.

Nơi này cũng không thể xem như một sơn cốc, nhiều lắm là xem như một cái hố sâu, trong phạm vi không lớn còn có đầy các loại cây già cong gãy rất dài.

Khương Phàm nhớ kỹ nơi này là bởi vì ở chỗ này phát hiện qua một cái hang đá chật hẹp, bên trong mọc ra vài gốc dược già.

Yến Khinh Vũ không biết nơi này có cái gì đặc biệt, nhưng vẫn đi theo Khương Phàm chạy vào.

- Lấy ra tất cả đan dược bổ sung linh lực cho ta.

Khương Phàm lấy ra toàn bộ bình ngọc linh dịch của mình, thúc giục Yến Khinh Vũ.

- Ngươi muốn làm gì?

Yến Khinh Vũ chưa bao giờ trải qua loại chuyện như vậy bị dọa đến có chút mất hồn.

- Cược mệnh.

Khương Phàm cố gắng trấn tĩnh, trút xuống một bình linh dịch, hai tay dâng lên hỏa diễm mãnh liệt, nuốt sống thanh đồng tiểu tháp.

- Hỏa diễm căn bản xua tan không được hắc ám, ngươi đây là chờ chết.

- Đừng nói nhảm! Đem đan dược đều đưa cho ta, sau đó...! Ôm chặt ta.

Khương Phàm thúc giục Thánh linh văn, toàn lực nung khô thanh đồng tiểu tháp, tiểu tháp dần dần nở rộ thanh mang yếu ớt, xua tan hắc ám trong thạch động.

- Cái gì?

- Nhanh!

Khương Phàm bạo hống một tiếng, chấn động hang đá.

Trong lúc Yến Khinh Vũ do dự, hắc ám bỗng nhiên cuốn qua dãy núi, vô biên ác linh tràn qua ngọn núi, chật ních cả sơn cốc.

- Ôm chặt ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!