Chương 38: Ngàn Cân Treo Sợi Tóc

Tang Chính Kỳ đang muốn nhắc nhở Cung Tử An nơi xa xa, mặt lại hơi biến sắc, bỗng nhiên quay đầu.

Khương Phàm nắm lấy sợi đằng tráng kiện vọt tới, giống như báo săn thoăn thoắt, diện mục dữ tợn, trong tay nắm lấy Ô Cương đao bổ xuống ngươi hắn.

Con ngươi Tang Chính Kỳ co rụt lại, nói thầm một tiếng "xong".

Phốc phốc!

Ô Cương đao rơi xuống, máu tươi phun tung toé, một cái đầu bay ra ngoài.

Khương Phàm đứng trêи tán cây dần dần yên tĩnh, kịch liệt thở hổn hển, nhìn chằm chằm Cung Tử An nơi xa:

- Còn mỗi mình ngươi.

Cung Tử An đang đánh tan hỏa diễm khắp người, cả kinh lui lại hai bước.

Nhìn cái này, lại nhìn lại cái kia, ba bộ thi thể chết thảm để hắn không rét mà run.

Yến Khinh Vũ không lo được tình cảnh bạo lộ của mình, nhìn đạo thân ảnh trêи cây kia, vậy mà cũng cảm nhận được một luồng hơi lạnh.

Khương Phàm mấy năm này đến cùng là lịch luyện thế nào? Hắn mỗi ngày đều liều mạng như thế sao?

- Ta còn có ba mũi tên, chi thứ nhất...!

Khương Phàm triệu ra Ô Cương Tiễn từ trong Thanh Đồng Tiểu Tháp, chậm rãi kéo ra, khóa chặt Cung Tử An:

- Chạy!

Cung Tử An vô ý thức muốn rời khỏi, lại do dự một lát, đứng tại nơi đó, hắn đã lĩnh giáo sự lợi hại của Ô Cương Cung, có thể tránh một mũi hai mũi tên, nhưng cũng tránh không khỏi mũi thứ ba, hắn cắn răng một cái nói với Khương Phàm.

- Sinh Tử môn không có hèn nhát chạy trốn, tiểu tử, ta nhắc nhở ngươi, Sinh Tử môn không chỉ có mấy người chúng ta, cũng không chỉ là chút thực lực như chúng ta.

Chọc đến Sinh Tử môn, nhất định sẽ quấn ngươi đến chết!

Bành!!

Ô Cương Tiễn thoát cung, tinh chuẩn bắn nổ đầu, tiễn thế mạnh mẽ, dư uy không giảm, thật sâu c4m vào thân cây phía sau.

Khương Phàm từ trêи cây nhảy xuống, kịch liệt thở hổn hển.

- Ta có thể khiêu chiến Bạch Hoa rồi chứ?

Khương Phàm thở phào, đi về phía Cung Tử An.

Yến Khinh Vũ lấy lại tinh thần, đưa cho hắn mấy khỏa đan dược.

- Không phải ta đả kϊƈɦ ngươi, ngươi còn chưa đủ tư cách.

Khiêu chiến trêи lôi đài với chém giết trong rừng không giống nhau, huống chi bọn hắn chỉ là linh văn tam tứ phẩm, tu luyện đều là Linh cấp võ pháp.

Bạch Hoa lại là lục phẩm linh văn, tu luyện đều là Huyền cấp võ pháp cao thâm.

Ngươi có thể ở trong rừng giết ba tên, năm tên bọn hắn, nhưng trêи lôi đài lại không thể đả thương tới Bạch Hoa được một sợi lông.

Ta nói chính là sự thật.

Khương Phàm không để ý lời Yến Khinh Vũ nói, đi ra phía sau Cung Tử An rút Ô Cương Tiễn ra, lắc đầu:

- Một tên đáng thương, bị hù chết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!