- Ha ha!
Triệu Cảnh Thiên cởi mở cười to, phiền muộn vừa nãy bị cản trợ bị quét sạch sành sanh, nhấc chân muốn đi vào trong:
- Ta hôm nay không vào Đại Hoang, mười năm không gặp, ta có rất nhiều lời muốn nói với muội.
- Cảnh Thiên ca ca, huynh không thể đi vào.
Yến Khinh Vũ hạ quyết tâm, ngăn cản Triệu Cảnh Thiên.
- Vì cái gì?
- Hiện tại đã không giống với lúc trước.
- Chỗ nào không giống với lúc trước.
- Huynh...! hiểu mà.
Yến Khinh Vũ không muốn nói quá ngay thẳng, dù sao hai người bọn họ cũng là từ nhỏ cùng nhau lớn lên.
- Thế nào, muội cũng thấy chúng ta như vậy? Phụ thân ta lấy quân công nhận được ưu ái của bệ hạ, xưng là Triệu Vương, có liên can gì với Khương Vương phủ?
Triệu Cảnh Thiên cố ý hô to.
- Thật không biết xấu hổ, không có Vương gia vun trồng, lão tặc phụ thân ngươi có thể có được ngày hôm nay?
Khương Phàm từ bên cạnh góc đường đi ra, ngữ khí lạnh nhạt.
- Ta nhớ không lầm, Triệu Nguyên Bá không chỉ do Vương gia một tay đề bạt lên, còn từng đảm nhiệm phó tướng của Vương gia.
Người có thể có dã tâm, nhưng không thể không có lương tâm.
- Ngươi là ai? Nơi này có chuyện của ngươi!
Sắc mặt Triệu Cảnh Thiên phát lạnh.
- Tiểu công tử!
Thị vệ Yến phủ trước mặt lập tức hành lễ.
Tiểu công tử?
Triệu Cảnh Thiên quan sát Khương Phàm lần nữa, lập tức nghĩ đến một người:
Hai vị học viên võ viện kinh ngạc nhìn hắn, chính là tên gia hỏa này muốn khiêu chiến Bạch Hoa, còn muốn chạy đến võ viện định sinh tử chiến?
Khắp nơi võ viện đều truyền ra, người người cười nhạo.
- Làm sao ngươi lại tới nơi này?
Yến Khinh Vũ nhìn thấy sắc mặt Khương Phàm lạnh lẽo, không quên được ngày đó hắn nói những lời hỗn đản kia.
- Còn lập quân công nhận được ưu ái? Ta nhổ vào! Cứ điểm Bạch Hổ quan này, quân công ai không cao.
Hoàng thất muốn không phải quân công, mà là chó vẫy đuôi!
- Ngươi muốn chết!
Triệu Cảnh Thiên giận dữ, cho tới bây giờ không người nào dám ở ngay trước mặt hắn nhục nhã phụ thân của hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!