- Đều kϊƈɦ hoạt linh văn, tùy thời chuẩn bị khai chiến!
- Hôm nay bất luận như thế nào đều phải lấy được long nguyên cho công tử!
Các học viên hô to, kϊƈɦ hoạt linh văn, nắm chặt vũ khí, tốc độ đề thăng lên nhiều lần.
Nhưng mà...! Sau khi bọn hắn tăng cao cảm xúc xông ra mấy ngàn mét lại liên tiếp đứng lại trong rừng cây.
Trong cánh rừng bình tĩnh phía trước thổi lên một trận cuồng phong, cây rừng mặc kệ lớn nhỏ cứ vậy mà nhanh chóng tách ra một con đường, trút xuống hướng ra hai bên, lộ ra vẻ tà dị không gì sánh được.
Từng đợt hơi thở tanh hôi đập vào mặt.
- Không tốt, có mãnh thú Đại Hoang.
Bọn người Triệu Cảnh Thiên quá sợ hãi, có thể hình thành loại cảnh tượng này cũng không phải mãnh thú phổ thông.
Nếu như không đoán sai, rất có thể là một con cự xà.
Trong truyền thuyết, rắn là loài có huyết mạch cường đại, có thể phân cỏ cây định hướng đường đi của mình.
- Có khả năng là khí tức Long nguyên hấp dẫn xà mãng! Rất có thể nó là bị long nguyên kinh động đến!
- Nhưng làm sao nó lại hướng về chúng ta nơi này?
Bọn người Triệu Cảnh Thiên liên tiếp lui về phía sau, không biết là ai kêu lên một tiếng sợ hãi, quay người chạy như bay, những người khác không do dự nữa, liên tiếp phi nước đại chạy trốn.
Sát khí mãnh liệt bộc phát sau lưng, cây cối băng liệt.
Bọn hắn quay đầu nhìn lại, xuyên thấu qua khe hở thấy được một đầu thanh xà to lớn, đoạn thân rắn đứng lên cao cao kia đã đạt tới hai ba mươi mét, vảy màu xanh lóe ra u quang dọa người, mỗi cái lân phiến đều lớn như quạt hương bồ.
Bọn người Triệu Cảnh Thiên hít vào một hơi khí lạnh, chân đều muốn mềm nhũn.
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Con mắt Thanh xà giống như cối xay phát ra ánh sáng đáng sợ, răng độc trắng hếu ở giữa miệng rộng dài chừng nửa thước, lưỡi rắn màu đỏ tươi nhảy vọt ra bốn năm mét, không ngừng phụt ra hút vào, vô cùng kinh khủng.
Tại thời điểm bọn người Triệu Cảnh Thiên hốt hoảng chạy trốn, nó cũng tập trung vào bọn hắn.
Thân rắn khổng lồ bỗng nhiên cuốn một cái, liền nhào phía bọn người.
- Trốn đi!!
- Tản ra!!
Tiếng thét thê lương vang vọng rừng rậm.
Trước khi trời tối, Khương Phàm đã chạy về thành Bạch Hổ.
- Phàm ca ca, ta muốn về vương phủ nhìn.
Ta muốn để người trong vương phủ biết, trực hệ chúng ta vẫn còn ở đây.
Khí sắc Khương Uyển Nhi đã khá hơn rất nhiều, khuôn mặt nhỏ tiều tụy khôi phục một chút huyết sắc, trong ánh mắt sáng ngời lóe ra vẻ kiên Phàm như trước kia.
- Trước khi Vương gia trở về, muội không thể trở về vương phủ.
Khương Phàm cũng không thể để Uyển Nhi trở về mạo hiểm.
- Ta không tin toàn bộ tộc lão đều ủng hộ Khương Hồng Dương, ta muốn lôi kéo những trưởng lão còn có lưu luyến đối với phụ thân, chống lại Khương Hồng Dương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!